Cư An Tư Nguy Forum Index Portal
 FAQ  •  Search  •  Preferences  •  Usergroups  •  Register  •  Profile  •  Log in to check your private messages  •  Log in
Calendar 
View next topic
View previous topic

Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic
Author Message
bichphuong




Joined: 14 Mar 2016
Posts: 229

PostPosted: Tue Sep 26, 2017 4:08 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Cánh Tả Mắc Mưu CS Bắc Hàn

Vi Anh


Từ thời Chiến tranh Triều Tiên chia đôi đất nước, chưa bao giờ Nam Hàn hay Hàn Quốc bị CS Bắc Hàn đe dọa như bây giờ. Nào cả triệu quân, hàng ngàn trọng pháo CS Bắc Hàn sẵn sàng càn quét, dập Nam Hàn bằng chiến tranh qui ước. Nào CS Bắc Hàn đe doạ tấn công Nam Hàn bằng chiến tranh phi qui ước với hoả tiễn, đầu đạn nguyên tử, bom H. Nhưng tờ báo Pháp, tuần báo L'Obs mới đây có một bài phân tích, nhận thấy giữa lúc căng thẳng giữa Bắc Triều Tiên và Mỹ và Nam Hàn lên đến cao độ, dân Hàn Quốc lại bị cánh tả bị tuyên truyền của CS Bắc Hàn mê hoặc. Cánh tả Nam Hàn gồm những nhà Phản Chiến và Thiên tả, đối lập phá hoại len lỏi trong chánh quyền dân chủ của TT Moon Jae-in và trong một số phe đảng chánh trị Nam Hàn, trong dân chúng của Hàn Quốc. Họ vận động tuyên truyền làm dân chúng Nam Hàn phần nào chia rẽ trong nỗ lực chống CS Bắc Hàn đe doạ tấn công Nam Hàn.

Như đám Phản Chiến, đám thân Cộng ăn cơm Quốc gia thờ ma CS ở Saigon thủ đô của Việt Nam Cộng Hoà, chúng chống Mỹ-Nguỵ vì bị tuyên truyền CS mê hoặc. Họ tin VN Cộng Hoà là tay sai của Mỹ. Họ tưởng chống VNCH và chống Mỹ nguỵ là tranh đấu, chiến đấu cho độc lập, thống nhứt cho quốc gia dân tộc VN. Phản Chiến, Thiên tả VN thường biểu tình chống Mỹ, Nguỵ là do CS hay thân CS giựt dây.

Tờ Nouvel Obs trích lời nhà phân tích chính trị Shim Jae Hoon cho biết, những người «yêu hòa bình bằng mọi giá» này không hẳn là những nhà dân chủ hoặc những người cấp tiến như họ tự nhận, mà thật ra là đó là những người dân tộc chủ nghĩa cực đoan. Họ vẫn căm ghét Nhật Bản, mặc dù từ 70 năm qua người Nhật không còn làm hại người Triều Tiên. Họ cũng chẳng ưa gì Hoa Kỳ, quốc gia đã hy sinh 34 ngàn quân nhân để giúp miền Nam đẩy lùi cuộc xâm lăng của CS ở miền Bắc Triều Tiên.

Ngược lại, những người tự nhận là cánh tả, phản chiến này lại tỏ ra khoan dung với những «sai lầm» , những «thất thường» của dòng họ Kim, cố tình không biết đến những mối đe dọa từ chế độ cha truyền con nối này. Đối với những người dân tộc chủ nghĩa cực đoan này, miền Bắc mới là hiện thân thật sự của quốc gia Triều Tiên, tự khẳng định mình trước thế giới, trái với miền Nam, muôn đời là «chư hầu» của cường quốc Mỹ.

Phản Chiến và Thiên tả Nam Hàn cũng thường biểu tình chống chánh quyền, chống Mỹ «vì hòa bình và đối thoại», thường diễn ra tại Hàn Quốc. Nào biểu tình chống hệ thống hoả tiễn lá chắn THAAD do Mỹ viện trợ bố trí ở Nam Hàn đề phòng CS Bắc Hàn tấn công Nam Hàn. Phe Phản Chiến, Thiên tả vận động tín đồ Công Giáo, giới hoạt động môi trường, đấu tranh vì hòa bình, đấu tranh cho lý tưởng hai miền hoà giải, hòa hợp, tức là những người vẫn mơ đến một nền hòa bình và hữu nghị giữa hai miền Triều Tiên.

Họ rất kiên nhẫn và không buồn rút kinh nghiệm thất bại, giả bộ quên chính sách Miền Nam Tự do Dân chủ dang tay ra hoà giải với Miền Bắc CS độc tài đảng trị toàn diện đã thất bại thê thảm. Chánh sách gọi là chính sách hoà giải hoà hợp gọi là «Vầng Thái Dương», của cựu tổng thống Kim Dae Jung của Nam Hàn đã thất bại hoàn toàn. Năm 2006, sau 8 năm nhận viện trợ vô điều kiện của Hàn Quốc, Bắc Triều Tiên đã bất ngờ tiến hành thử nguyên tử.

Nguyên do thất bại là những người Phản Chiến,Thiên tả tự coi mình là cấp tiến ấy, nhìn xa hiểu rộng, thức thời mê Miền Bắc, muốn lôi kéo giáo dục nhân dân, hoà giải hoà hợp với CS Miền Bắc. Nhưng thực sự những người Phản Chiến, Thiên tả ấy bản chất, bản tánh là những người không hẳn là những nhà dân chủ hoặc những người cấp tiến, chủ hoà chân chính, yêu nước thương dân chân thật như hộ tự nhận; trái lại họ là những người coi thường dân chúng, bất chấp nguyện vọng của nhân dân.

Cũng như những người chống Mỹ ở Miền Nam VNCH, họ là những người ăn học cao ở Pháp nhưng thiếu hiểu biết tình hình chánh trị của nước nhà, bị CS mê hoặc. Họ theo Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam do CS dựng lên làm bình phong, tay sai cho CS Bắc Việt. Nhưng sau khi cưỡng chiếm được Miền Nam, CS Bắc Việt giải tán Mặt Trân Giải Phóng Miền Nam, họ mới hiểu CS Bắc Việt dùng họ làm con cờ, tay sai giai đoạn. CS cho họ về vườn. Có người vượt biên tìm tự do, số khác để thất vọng, chiêm nghiệm về cái gian ác của CS. Nhưng đã quá trễ rồi, họ đã dâng Miền Nam quê cha đất tổ của họ cho CS Bắc Việt.

Đừng tưởng Thiên Tả và Phản Chiến chỉ làm mưa làm gió ở nước nhược tiểu như VN, Hàn Quốc. Phản Chiến, Thiên tả Mỹ trong Chiến tranh VN, họ đã từng vận động, tổ chức biểu tình liên tục, áp lực chánh quyền, bó tay Hành Pháp, Lập pháp Mỹ, buộc Quân đội Mỹ rút hỏi VNCH như quân thua trận rút ra khỏi chiến trường. Một chiến trường VN, Mỹ đã hy sinh trên 50 ngàn quân, có lúc đổ quân trên nửa triệu, chưa bao giờ thất bại một trận nào. Và đồng minh VNCH cũng thế chưa bao giờ để CS Bắc Việt và Việt Cộng chiếm cứ được một quận nào mà VNCH không tái chiếm lại.

Nhưng Mỹ thua CS Bắc Việt ở ngay tại Washington DC, Quân đội Mỹ phái rút quân khỏi Miền Nam còn CS Bắc Việt được để lại mấy sư đoàn theo thể thức hoà bình da beo của Hiệp ước Paris do Mỹ và CS Bắc Việt chủ động ký kết. Mỹ phản bội đồng minh VNCH vì Phản Chiến Thiên tả áp lực chánh quyền Mỹ cúp viện trợ, cúp quân viện.

Nên bây giờ giữa lúc CS Bắc Hàn đe doạ Nam Hàn, chánh quyền Hàn Quốc hiện thời dù TT Moon Jae-in là người hoà hoãn với CS Bắc Hàn, nhưng Đảng cầm quyền của Ông vẫn phải kêu gọi các đảng phái chánh trị trong nước hợp tác đối phó Triều Tiên. Còn đối lập thì công kích chính quyền TT Moon Jae-in hòa hoãn với Triều Tiên, nhất là sau khi nước này phóng thử hỏa tiễn đạn đạo tầm xa Hwasong-12 bất chấp áp lực và các lệnh trừng phạt quốc tế. Các đảng đối lập và dân chúng Nam Hàn phê phán chính quyền Moon Jae-in dự trù viện trợ nhân đạo CS Bắc Hàn, trong bối cảnh nước này liên tục có các hành động khiêu khích. Dù đó là một số tiền quá nhỏ 8 triệu USD thôi với Nam Hàn, mục đích giúp đỡ phụ nữ có thai và trẻ sơ sinh ở CS Bắc Hàn. Mục đích Hàn quốc nói nghe rất hay, nhưng không cách nào kiểm soát việc CS Bắc Hàn thực hiện. Vì đa số các cuộc cứu trợ, cứu đói, cứu lạnh, cứu bịnh bằng xăng dầu, lương thực và thuốc men của Liên hiệp Quốc, mà Mỹ đóng góp nhiều nhứt, CS Bắc Hàn đều dành phân lớn cho 1 triệu quân và gia đình quân đội của CS Bắc Hàn./.(VA)


   OfflinePersonal Gallery of bichphuongView user's profileSend private message
nguyenvsau




Joined: 08 Jul 2010
Posts: 920

PostPosted: Sat Sep 30, 2017 3:41 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Bắt Dũng Phi Hổ: Công an Nghệ An bỏ của chạy lấy người

Nguyễn Tường Thụy


(Danlambao) - ...Điều khôi hài là “thi hành lệnh bắt” mà khi bị quần chúng phát giác, công an Nghệ An đã hoảng hốt vứt cả xe máy lại để thoát thân. Chiếc xe này đã tháo biển số 37-L1 261.57 giấu ở trong cốp. Tại sao phải giấu biển số xe khi “thi hành công vụ? Mở cốp xe ra, ngoài biển số, bà con còn thấy một còng số 8, một số giấy tờ và thật là ngạc nhiên khi thấy trong đó có cả một vỉ… bao cao su dùng dở (vì chỉ còn 3 cái)...

Cựu Tù nhân Lương tâm Nguyễn Viết Dũng (nickname facebook là Dũng Phi Hổ) bị bắt lại vào lúc 12 giờ trưa hôm qua, 27/9/2017.

Chỉ vài phút sau, thông tin về việc Dũng bị bắt được bạn bè anh đưa lên mạng xã hội.

Theo đó, vào lúc 12 giờ, khi Nguyễn Việt Dũng đi ăn trưa cũng bạn ở xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An thì anh bị một nhóm mặc thường phục bắt lên xe và đưa đi. Có trang còn kể rõ nhóm này có khoảng 10 tên, đi trên 1 chiếc xe 7 chỗ và 3 xe máy.

Như vậy, trong đợt bố ráp mạnh nhất trong gần 2 tháng nay, Nguyễn Viết Dũng là người thứ 6 bị bắt (trước đó là Phạm Văn Trội, Nguyễn Trung Tôn, Trương Minh Đức, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Trung Trực và Nguyễn Văn Túc). Tất cả đều là cựu Tù nhân Lương tâm.

Thông tin này lập tức được đăng rộng rãi trên các trang facebook và blog.

Tuy nhiên, phải gần 8 giờ sau, truyền thông Nghệ An mới đưa tin. Trang Truyền hình Nghệ An đăng một thông cáo báo chí về việc bắt khẩn cấp Nguyễn Viết Dũng.

Image
Thông cáo báo chí của cơ quan an ninh điều tra tỉnh Nghệ An


Cần khẳng định rằng, cũng như những tù nhân lương tâm khác, hành vi của Nguyễn Viết Dũng không thể cấu thành cái gọi là “tội phạm” so với pháp lý phổ quát và kể cả so với pháp luật do chính nhà nước Việt Nam đặt ra. Ngược lại, họ là những người có công đối với đất nước và nhân dân. Hành vi của họ bị nhà cầm quyền kết tội nhưng luôn hướng tới những điều tốt đẹp cho dân, cho nước. Vì vậy, nhà cầm quyền luôn luôn bị phản đối sau mỗi vụ bắt người hoạt động dân chủ, nhân quyền. Tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam là vấn đề nhức nhối đang bị lên án gay gắt. Ở đây, chỉ vạch ra lối nói một đằng, làm một nẻo, ngang ngược và bất chấp pháp luật của công an tỉnh Nghệ An trong vụ này.

Thứ nhất, “thông cáo báo chí” của cơ quan an ninh điều tra tỉnh Nghệ An nhắc đến “lệnh bắt” nhưng rất chung chung, không nói cụ thể lệnh bắt như thế nào, cơ quan nào ra lệnh, ngày ký lệnh… Trong khi đó, yêu cầu của một thông cáo báo chí là “việc ra thông cáo báo chí phải đảm bảo cung cấp cho các cơ quan báo chí thông tin chính thống, kịp thời, đầy đủ và chính xác về: tên văn bản; ngày, tháng, năm ban hành; cơ quan ban hành; hiệu lực thi hành…”

Thứ hai, thông cáo nói bắt khẩn cấp Nguyễn Viết Dũng. Vậy công an tỉnh Nghệ An có được bắt Dũng khẩn cấp không?

Bộ luật Tố tụng hình sự qui định về những trường hợp được bắt khẩn cấp như sau:

a) Khi có căn cứ để cho rằng người đó đang chuẩn bị thực hiện tội phạm rất nghiêm trọng hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng;

b) Khi người bị hại hoặc người có mặt tại nơi xảy ra tội phạm chính mắt trông thấy và xác nhận đúng là người đã thực hiện tội phạm mà xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn;

c) Khi thấy có dấu vết của tội phạm ở người hoặc tại chỗ ở của người bị nghi thực hiện tội phạm và xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn hoặc tiêu hủy chứng cứ.

Thế nhưng, trường hợp Nguyễn Viết Dũng không hề có căn cứ nào để công an Nghệ An phải bắt khẩn cấp.

Thứ ba là “thông cáo” nói bắt Nguyễn Viết Dũng “theo đúng qui định của Bộ luật Tố tụng hình sự”. Vậy thử xem họ thực hiện cái “qui định” này như thế nào?

Những người chứng kiến bắt Nguyễn Viết Dũng cho biết nhóm người bắt anh không có một ai mặc quân phục, ập vào quán ăn bắt anh đi và đương nhiên là không hề có chuyện đọc lệnh bắt. Những người chứng kiến cho biết Dũng bị chúng đánh đập và đẩy lên xe như đối xử với một con vật. Những người đi cùng Dũng đều bị đuổi đánh. Thực chất đây là một vụ bắt cóc.

Điều khôi hài hơn là “thi hành lệnh bắt” mà khi bị quần chúng phát giác, công an Nghệ An đã hoảng hốt vứt cả xe máy lại để thoát thân. Chiếc xe này đã tháo biển số 37-L1 261.57 giấu ở trong cốp. Tại sao phải giấu biển số xe khi “thi hành công vụ? Mở cốp xe ra, ngoài biển số, bà con còn thấy một còng số 8, một số giấy tờ và thật là ngạc nhiên khi thấy trong đó có cả một vỉ… bao cao su dùng dở (vì chỉ còn 3 cái).

Image
Những tang vật công an Nghệ An bỏ lại


Thì ra, cái gọi là bắt người theo qui định của pháp luật của cơ quan an ninh điều tra tỉnh Nghệ An là như vậy. Thật đáng xấu hổ. Nhưng ngay đến chuyện Trịnh Xuân Thanh từ Đức về nước “đầu thú” cũng còn đúng qui trình pháp luật thì cái sự bắt Nguyễn Viết Dũng là chuyện thường của đất nước quen xài luật rừng này.

29/9/2017

Nguyễn Tường Thụy


   OfflinePersonal Gallery of nguyenvsauView user's profileSend private message
buikiem




Joined: 22 Sep 2012
Posts: 452

PostPosted: Wed Oct 11, 2017 7:22 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Tân bí thư hay nguyên bí thư thành uỷ Đà Nẵng đều là những khúc củi
Dân Đen


(Danlambao) - Những đồn đoán về nhân vật thay thế “thái tử đảng” Nguyễn Xuân Anh lên nắm giữ chiếc ghế bí thư thành uỷ Đà Nẵng đã có kết quả. Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải đã được đảng của Nguyễn Phú Trọng đề cử vào vị trí bí thư của một thành phố đang làm “hao tổn bút mực” của các lều báo nhà sản cũng như thôn báo lề dân. Trương Quang Nghĩa đã được Bộ chính trị cộng sản quyết định phân công làm tân bí thư thành uỷ Đà Nẵng.

Tại buổi công bố tân bí thư thành uỷ Đà Nẵng, “hạt giống đỏ” Nguyễn Xuân Anh với trang phục sơ mi trắng, không cà vạt tỏ ra thờ ơ trước quyết định của Bộ Chính trị. Phạm Minh Chính, Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban tổ chức T.Ư đã trao quyết định và tặng hoa cho tân bí thư thành uỷ Đà Nẵng. Sau đó cũng đã có những lời động viên “hạt giống đỏ” Nguyễn Xuân Anh: "Là một người trẻ, năng động, sáng tạo, đồng chí sẽ rút được những bài học sâu sắc trong công tác để phấn đấu vươn lên, tiếp tục là một đảng viên có nghị lực, có bản lĩnh chính trị để là người đảng viên tốt".

Như vậy là những yêu cầu xử lý thu hồi tài sản, nhà cửa, siêu xe của “thái tử đảng” từ các cử tri thành phố Đà Nẵng đã không được đảng của Nguyễn Phú Trọng đáp ứng. Đây là hình thức kỷ luật theo kiểu “đánh kẻ chạy đi, không nên đánh người chạy lại”, cách mà đảng cộng sản vẫn hay sử dụng. Đó vừa là ân huệ, vừa là thông điệp mà Nguyễn Phú Trọng nhắn gửi những đồng chí không cùng đồng bọn hãy biết “chọn phe mà phò”. Trước đây Đinh La Thăng cũng đã bị kỷ luật cách chức bí thư thành Hồ, loại khỏi Bộ Chính trị nhưng vẫn an toàn khi được đảng đưa về T.Ư làm Phó ban Kinh tế. Đến lượt Nguyễn Xuân Anh sau khi xử lý kỷ luật, cách chức, loại khỏi T.Ư, cũng đang tạm thời được đưa vào “vùng an toàn” khi được Bộ Chính trị “động viên” để tiếp tục là người đảng viên tốt.

Nói về tân bí thư thành uỷ Đà Nẵng, Trương Quang Nghĩa là người gốc quê Quảng Nam, hiện đang nắm chức vụ Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải. Kể từ khi lên nắm chức bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải vào tháng 4/2016 cho đến nay, Trương Quang Nghĩa đã đưa ngành giao thông đã nổi lên với những bất cập trong việc thu phí tại các trạm thuộc dự án BOT. Những câu chuyện tài xế dùng tiền lẻ khi qua trạm thu phí tại dự án BOT Cai Lậy, Tiền Giang và Biên Hoà, Hải Phòng… đang hé lộ thủ đoạn bóc lột người dân mà cụ thể là các chủ xe và tài xế.

Cuộc chiến tiền lẻ tại các BOT của ngành giao thông vẫn đang diễn ra căng thẳng. Cánh tài xế đã phản ứng bằng việc đưa cá tra (một loại cá ăn tạp, ăn cả phân) ra các trạm BOT để cúng hầu gửi thông điệp rằng Bộ Giao thông vận tải là loài ăn tạp như cá tra. Vì thế Bộ trưởng “bộ cá tra” Trương Quang Nghĩa tỏ ra vui mừng khi được đề bạt vào chức bí thư thành uỷ Đà Nẵng. Và đương nhiên kẻ nào đó sẽ được đảng của Nguyễn Phú Trọng đề cử thay thế Trương Quang Nghĩa để trở thành tân Bộ trưởng “bộ cá tra”.

Chính trường Việt Nam ngày càng trở nên gay cấn với sức nóng từ cái lò của Nguyễn Phú Trọng. Những chiếc ghế quyền lực là điều mà hầu hết những kẻ “đi theo đảng” đều muốn đặt mông của mình vào. Nhưng hiện nay cái lò của tổng Trọng lú đang cần những khúc củi khô, củi mục để duy trì sức nóng. Vì thế những chiếc ghế quyền lực trong hệ thống đảng có thể trở thành phương tiện để biến những cái mông tham quyền trở thành khúc củi và sẽ được đưa vào lò cộng sản.

8/10/2017
Dân Đen


   OfflinePersonal Gallery of buikiemView user's profileSend private message
buikiem




Joined: 22 Sep 2012
Posts: 452

PostPosted: Mon Oct 16, 2017 2:33 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Nguyễn Đức Chung phản bội cam kết và tính đảng
Paulus Lê Sơn



(Danlambao) - Ngày 13 tháng 10 năm 2017, Báo Công an Nhân dân đưa tin bức thư được cơ quan cảnh sát điều tra công bố kêu gọi người dân Đồng Tâm ‘tự thú và đầu thú’ về cái gọi là hành vi hủy hoại tài sản và bắt giữ người trái pháp luật diễn ra vào tháng 4. Trước đó, ngày 22 tháng Tư năm 2017, ông Nguyễn Đức Chung – Chủ tịch Thành phố Hà Nội đã có văn bản cam kết viết tay tại cuộc đối thoại hứa sẽ thanh tra quản lý, sử dụng đất đai ở Đồng Tâm và đồng thời không truy cứu trách nhiệm hình sự người dân trong vụ giữ người này.

Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, với kế sách rút củi đáy nồi, hệ thống cầm quyền Hà Nội “hạ nhiệt” sự phẫn uất của người dân bằng phương án đưa ra là một bản “cam kết mị dân”. Nó thực sự có tác dụng khi người dân Đồng Tâm…

Vẫn tin vào đảng?!

Thực đau lòng khi bối cảnh lúc bấy giờ người dân Đồng Tâm tin tưởng vào bản cam kết của Chủ tịch Chung. Thậm chí, Nguyễn Đức Chung được coi như một sứ giả hòa bình đem đến hi vọng và hạnh phúc cho người dân Đồng Tâm trong những hình ảnh đón chào với cờ hoa và tiếng vỗ tay reo mừng.

Đến nỗi người ta cho rằng buổi đối thoại của Chủ tịch UBND TP.Hà Nội Nguyễn Đức Chung với người dân xã Đồng Tâm diễn ra tốt đẹp, bước đầu có những tín hiệu, kết quả tốt đẹp cho cả hai phía. Ngay khi đó, cụ Lê Đình Kình, một người được coi là tiên phong và mạnh mẽ nhất trong phong trào phản kháng đã phải thốt lên “Chủ tịch Hà Nội là ân nhân cứu mạng của tôi”.

Trên BBC, Ông Lê Đình Kình nói rằng "Đến giờ phút này, tôi vẫn tin vào Đảng, có Đảng là có tất cả, nhưng nếu cứ tiếp tục để những kẻ tham ô không bị xử lý mà lại đi xử lý người dân tố tham ô thì Đảng có nguy cơ mất quyền lãnh đạo."

Nguyễn Đức Chung có đáng tin hay tính đảng lừa dối?

Vẫn là ông Lê Đình Kình nói trong cuộc phỏng vấn với VTC rằng “ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch Thành phố Hà Nội đã phản bội lại cam kết của mình”, ngay sau khi bức thư được cơ quan cảnh sát điều tra công bố kêu gọi người dân Đồng Tâm "tự thú và đầu thú" được công bố.

Nếu ông Chung là một người không đại diện cho chính quyền dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản thì lời hứa của ông Chung đã không chạm vào được niềm tin của dân Đồng Tâm. Vì dân ở nơi đây “vẫn tin yêu đảng”. Dĩ nhiên, một cái tát thật đau đớn đối với niềm tin ngây thơ của dân Đồng Tâm lại đến từ cái tên và cái chức to nhất Hà Nội, chủ tịch Nguyễn Đức Chung.

Câu hỏi đặt ra là, ông Chung có đáng tin? Hay tính đảng lừa dối hiện nguyên hình? Hay nhân dân Đồng Tâm đặt niềm tin sai chỗ? Ba câu hỏi trên thực tế chỉ cần một câu trả lời. Khi trả lời được câu hỏi căn bản đó thì chúng ta nhận thức được rõ ràng sự dối trá, lừa lọc, phản phúc và bội tín đến từ đâu?

Có phải đến từ ông Chung? tác nhân chính trong câu chuyện cam kết bị phá vỡ chính là ông Chung. Tuy nhiên, ông Chung là sản phẩm trực tiếp của hệ thống cầm quyền cộng sản, những ý thức, tư duy, trái tim được tôi luyện trong lý luận của chủ nghĩa vô thần, vô gia đình và vô tổ quốc thì việc lừa dối nhân dân là chuyện hết sức bình thường.

Câu chuyện bất tín của cộng sản Bắc Việt trong cuộc chiến Mậu Thân năm 1968 là một ví dụ điển hình, Cộng sản vi phạm quyết định hưu chiến, thời điểm cuộc tấn công diễn ra đúng vào giao thừa trong bối cảnh hai phía Bắc – Nam và cả quân đội đồng minh đã thỏa thuận hưu chiến 36 giờ đồng hồ để người dân được yên hưởng một Tết truyền thống trong hòa bình, nhưng Việt cộng đã vi phạm thỏa ước, họ tấn công đúng vào giao thừa để dành phần bất ngờ.

Từ khi cộng sản manh nha thành lập cho đến khi cướp chính quyền, cầm quyền tới ngày hôm nay đã có vô số bài học mà nhân dân bị lừa dối, từ cá nhân cho đến các tổ chức, đảng phái. Từ lừa lọc tiền bạc vật chất đến đánh cắp, dối lừa cả niềm tin của nhiều thế hệ.

Câu chuyện nhân dân Đồng Tâm bị đảng lừa năm 2017 chẳng qua chỉ là một nốt nhạc trong bản giao hưởng lừa dối của cộng sản trong suốt hơn 80 năm qua được nhấn phím bởi cái tên Nguyễn Đức Chung mà thôi.

Nhân dân Đồng Tâm sẽ làm gì khi “phát hiện” bị đảng lừa thông qua Nguyễn Đức Chung? chúng ta hãy đợi chờ “Đảng có nguy cơ mất quyền lãnh đạo” hay không như lời người dân nơi đây đã tuyên bố?

15.10.2017
Paulus Lê Sơn


   OfflinePersonal Gallery of buikiemView user's profileSend private message
thienthanh



Age: 60
Joined: 07 Jun 2007
Posts: 3118

blank.gif
PostPosted: Sat Oct 21, 2017 10:16 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Sức khoẻ của chủ tịch Trần Đại Quang bây giờ ra sao?
Hương Khê


(Danlambao) - Sau khi “từ cõi chết trở về”, mặc dù mình mẩy còn đang đau nhức ê ẩm, nước da tái nhợt, xanh xao, gò má hóp hẳn đi, “long thể” gầy đi cả chục ký. Đầu tóc rụng nhiều tạo thành một vùng hói sau gáy… Tất cả đều do thấm đòn của đối phương với những cú đánh trực diện vào “long nhan” của ngài. Khiến ngài phải liên tục đi nước ngoài “thay máu”. Làm cho dự luận một thời gian sôi sùng sục vì sự vắng mặt khó hiểu của ngài, và đồn ầm lên là ngài đã “ra đi”.

Và gần đây là những cú đánh “dưới thắt lưng”của phe Tổng Lú, đòi đưa đám đàn em sân sau của ngài tại Đà Nẵng vào lò, khiến ngài Chủ tịch “long thể bất an”.

Thì mấy hôm nay, ngài phải lấy hết can đảm và nhuệ khí của một vị tướng CA, từng cầm đầu đoàn quân “Nam tiến” đi dẹp loạn tại vùng Tây Nguyên những năm đầu thế kỷ XXI.

Ngồi ở những hàng ghế đầu trong hội trường cả một tuần lễ trong cái gọi là Hội nghị TƯ 6, mà thực chất là cuộc dọn dẹp những cặn bã rác rưởi đã tràn ngập nhầy nhụa trong ngôi nhà ĐCSVN hiện nay sau những trận tỉ thí “một mất một còn”. Ngài phải nở những nụ cười thật tươi. Giấu những cơn đau vào lòng, như kiểu:

“Cây cúc đắng giấu lòng mình đang đắng
Nở hoa vàng bên suối để ong bay”(thơ Phạm Tiến Duật).

Và ngồi yên lặng nghe “bên thắng cuộc” ba hoa chích chòe những lời chót lưỡi đầu môi có cánh về những chiến công của chúng. Như có ai xát muối vào vết thương lòng của ngài. Khi phải chứng kiến nhóm này đưa bọn đàn em lên thớt. Lòng ngài tê tái lắm.

Nhiều cử tri TP.Đà Nẵng chất vấn tại các buổi tiếp xúc cử tri của các vị ĐBQH TP. Đà Nẵng rằng, nhân vật Phan Văn Anh Vũ (Vũ nhôm) là ai mà có thể khuynh đảo cả lãnh đạo thành phố này. Làm cho nhân dân TP. Đà Nẵng phải chứng kiến một trận bom B52 khủng khiếp giữa thời bình trên chính trường trong những ngày qua?

Đại đa số họ không biết rằng, mẹ vợ của đại gia “Vũ nhôm” đầy quyền lực kia, là con chị con em với phu nhân ngài Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Và trong số 9 dự án với 31 nhà công sản được bán một cách mờ ám không đấu giá tại Đà Nẵng những năm qua. Kể cả những dự án băm nát Bán đảo Sơn Trà, cũng có hình bóng của “Vũ nhôm”. Chiếc xe tiền tỷ và hai căn nhà số 45;47 Nguyễn Thái Học, TP Đà Nẵng, cũng của “Vũ nhôm” biếu ngài cựu Bí thư Nguyễn Xuân Anh, thì nhiều người biết. Nhưng rất có thể còn nhiều điểu bí ẩn sau đó. Đợt thanh tra lần này chắc sẽ khui ra nhiều chuyện. Nhưng họ có dám công khai ra trước dân, để “dân giám sát” như họ thường rêu rao không lại là chuyện khác.

Điều này giải thích vì sao, giữa một bầy mối chúa nhan nhản khắp cả nước hiện nay, đang hàng ngày đục khoét và hút máu nhân dân một cách vô cùng tàn nhẫn. Làm cho nguy cơ sụp đổ cơ nghiệp của nhà sản không xa. Như tập đoàn BOT của Bộ GTVT; Tập đoàn VN Pharma của mụ Kim Tiến. Và bao nhiêu dự án ngàn tỷ đang đắp chiếu khắp cả nước chờ ngày thanh lý bán sắt vụn. Những Nguyễn Văn Bình, Võ Kim Cự, Trịnh Văn Chiến... mà nếu đánh vào chúng, thì chiến lợi phẩm thu được còn gấp trăm lần bọn chuột con tại Đà Nẵng.

Điều này giải thích vì sao, nếu nói làm giàu bất chính nhờ vơ vét của dân, thì Huỳnh Đức Thơ gấp trăm lần Nguyễn Xuân Anh. Tuy cùng bị kỷ luật, nhưng Huỳnh Đức Thơ chỉ dược nói đến như kiểu “có liên quan”.

Thế mà phe nhóm ông Lú bỏ qua tất cả. Và quyết tâm nghiến răng quyết diệt nhóm sân sau của ngài tại ĐN cho bằng được. Với hành động đánh vào “nhóm lợi ích” tại Đà Nẵng lần này, chứng tỏ ngài Tổng Lú đã ra đòn đánh dằn mặt, cảnh cáo ngài Chủ tịch nước rồi đấy.

Ngài Chủ tịch ngồi lặng lẽ hồi tưởng lại sự nghiệp lẫy lừng của mình ở những năm bọn “mọi” Tây Nguyền vùng lên đòi làm chủ mảnh đất ngàn đời nay đã là giang sơn của tổ tiên họ.

Giữa lúc họ đang sống yên lành dưới những cánh rừng đại ngàn, được thiên nhiên ban tặng cho cho sự màu mỡ của đất và sự phong phú của những sản vật quý giá từ núi rừng. Sau khi đoàn quân của vị “cha già dân tộc” của ngài vượt Trường Sơn vào miền Nam để giải phóng cho nhân dân miền Nam, trong đó có người dân Tây Nguyên, thoát khỏi ách cai trị rên xiết của bọn Mỹ - Ngụy. Để cho “Bên thắng cuộc” ào ào “tiến về Sài Gòn chiếm nhà mặt tiền”.

Thế mà những người chân chất hiền hòa như con nai rừng này đã không biết ghi nhớ công ơn của bác của đảng, đã hy sinh hàng triệu sinh mạng mới cướp được chính quyền này. Giờ đây chúng đã nghe theo sự xúi dục của các thế lực thù địch, đòi vùng lên để thoát khỏi bàn tay cai tri sắt máu của đảng CSVN. Đòi lại tự do dân chủ thực sự cho nhân dân.

Họ không hề biết rằng, dưới chế độ độc tài đảng trị của cộng sản VN hiện nay, thì những quyền sơ đẳng nhất của con người như “tự do, dân chủ và nhân quyền”, chỉ là những món hàng xa xỉ, không bao giờ người dân có quyền mơ ước.

Trong cuộc chiến cam go nhằm dạy cho bọn người Thượng một bài học này, ngài được trao “Thượng phương bảo kiếm”, vào Tây Nguyên dẹp loạn.

Lúc này ngài còn mang hàm Thiếu tướng.

Không như những vị tướng quân oai hùng hét ra lửa khác. Ngài áp dụng chiến thuật của kẻ "mạt thế dùng mưu". Ấy là cho đàn em trong ngành CA, ăn mặc như những người dân tộc Tây Nguyên, học nói tiếng của đồng bào dân tộc. Trà trộn vào các đám biểu tình đang hừng hực khí thế kia. Những người CA cải trang này đã cất giấu gạch đá trong người. Họ ném gạch đá vào các lực lượng của nhà nước được huy động để giữ trật tự. Thế là có lý do chính đáng cho các lực lượng vũ trang ra tay đàn áp khốc liệt.

Tất nhiên là những người biểu tình do lực lương yếu, và thiếu tổ chức chặt chẽ. Trước thế lực hùng hậu đầy thủ đoạn độc ác và gian manh của nhà cầm quyền, ngoài hàng chục ngàn CA được huy động khắp các tỉnh Tây Nguyên đến đàn áp người biểu tình ra, còn có Cảnh sát cơ động 113, chó nghiệp vụ, và lực lượng quân đội hùng hậu. Kể cả lực lượng đặc công tinh nhuệ nữa.

Với lực lượng chênh lệch như vậy, những người biểu tình phải tháo chạy tán loạn. Đây là lúc những kẻ đã được huấn luyện võ nghệ thuần thục mấy năm trời trong lực lượng CA, ra tay thi thố những ngón đòn độc đáo nhất. Họ nhắm vào những kẻ cầm đầu của nhóm người biểu tình, và đập chết hàng loạt.

Như rắn mất đầu. Thế là phong trào biểu tình đòi lại đất cha ông của những người Tây Nguyên bị tan rã. Họ chạy vào rừng sâu heo hút để trốn tránh sự lùng sục của chính quyền, đang quyết tâm bắt cho bằng được. Một số khác chạy sang Cămpuchia, Thái Lan để lánh nạn.

Chiến lợi phẩm cho các đồng chí CA là chiếm ngay những căn nhà mặt tiền ngon lành của những kẻ gây rối bỏ chạy, tại thành phố Ban Mê Thuộc và nhiều khu đô thị khác...

Không ai có thể kết tội CA đánh chết người vì không có bằng chứng. Mặc dù mọi người thừa biết thủ phạm là ai.

Vốn xuất thân bần hàn từ giới “khố rách áo ôm”: Cha ngài làm nghề xách dép cho những người đơm đó bắt cá trên sông Đáy. Mẹ làm nghề buôn thúng bán mẹt dọc đường. Hàng hóa là những mớ rau, nải chuối mua đi bán lại cho khách qua đường. Nhưng nhờ thành tích giết người man rợ tại chiến dịch đàn áp đồng bào Tây Nguyên năm 2004, Trần Đại Quang được “thăng” như diều gặp gió.

Năm 2007, được thăng hàm Trung tướng.

Tháng 1 năm 2011: Tại Đại hội XI của ĐCSVN, ngài được vào Bộ Chính trị.

Ngày 02- 8- 2011, ngài đá văng Đại tướng Lê Hồng Anh, vị tướng được ngành CA thân ái gọi là tướng 3 không (không làm nên tích sự gì, không nói được câu nào cho ra hồn, và không hiểu biết về nghiệp vụ chuyên môn).

Giành được ghế Bộ trưởng CA đầy quyền lực khi còn là Trung tướng. Ngành CA lúc đó gọi là cuộc chiến “Trung tướng châu chấu đá lật xe Đại tướng bị thịt”.

Cuối năm 2011, được phong hàm Thượng tướng.

Và chỉ một năm sau, cuối năm 2012, được phong hàm Đại tướng (1).

Phải công nhận nghệ thuật “cải lão hoàn đồng” của ngài là bậc thầy, và có tầm nhìn xa. Ngày 20/9/ 2004, khi còn là Thiếu tướng, ngài đã lái được ông Đinh Văn Hùng, Chủ tịch tỉnh Ninh Bình, ký cho ngài cái giấy xác nhận số 182/UB-VP7, trong đó công nhận ông Trần Đại Quang sinh ngày 12/10/1956. Quê quán: xóm 13 xã Quang Thiện, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình.

Trước kỳ Đại hội Đảng CSVN khóa XI năm 2011, theo tuổi thật thì ông Trần Đại Quang sinh năm 1950, ở đội tuổi này, đáng lẽ ngài phải về hưu vì theo quy định nhân sự trong đảng, ứng viên tham gia Bộ Chính trị lần đầu phải dưới 60 tuổi. Nhờ cái Giấy xác nhận thần kỳ này mà trong ĐH XI, ngài được ngồi vào ghế UVBCT (2).

Trong cuộc đời làm Tướng CA của Trần Đại Quang, thành tích nổi bật nhất là học được miếng võ Becgie, tức chiến thuật đánh lén.

Nếu như trước đây, Võ Nguyên Giáp khoe khoang về việc sáng chế ra cái gọi là “chiến tranh nhân dân”, và mạnh miệng khoác lác rằng, trong thế kỷ XX, nhân loại có hai phát minh vĩ đại nhất về lĩnh vực quân sự, là vũ khí nguyên từ và Chiến tranh nhân dân. Thì nay, Trần Đại Quang cũng có thể tự hào, và lập hồ sơ xin xét cấp giải Nobel về phát minh nghệ thuật “đánh lén” này.

Dân gian có câu: “Võ nghệ cao tay không bằng dao phay chém lén” là vậy.

Sau này, ngành CA đã áp dụng chiến thuật đánh lén một cách tràn lan. Điển hình là các vụ tấn công vào LS Nguyễn Văn Đài, Trương Dũng, Trương Minh Tam, Trịnh Anh Tuấn, Trần Bang, Nguyễn Chí Tuyến... Kể cả những cú đánh “dưới đũng quần phụ nữ” đối với Phạm Đoan Trang, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; Nguyễn Hoàng Vi v.v... Đều là những chiến công oanh liệt của họ.

Những vụ đánh đập này thường được đổ tại cho mâu thuẫn xã hội, khó có bằng chứng nào để dư luận bảo vệ nhân quyền quốc tế lên án nhà nước Việt Nam.

Sau khi Hội nghị TƯ6 kết thúc, ngài Chủ tịch phải gấp rút vào ngay thành Hồ, nơi người đồng hương họ Đinh vừa mất ghế Bí thư, để làm cái thủ tục gọi là “tiếp xúc cử tri”.

Nếu như ở các nước văn minh, việc hơn 100 người chết do lũ lụt và đất vùi tại các tỉnh phía Bắc vừa qua, người ta sẽ tổ chức Quốc tang để tưởng niệm các nạn nhân xấu số này. Và dẹp hết các cuộc vui chơi để chia sẻ nỗi đau với các gia đình nạn nhân. Hoặc như vợ chồng TT Mỹ còn mò đến vùng bão lụt thăm và động viên đồng bào của ông ấy. Nhưng với các vị lãnh đạo đảng ta, thì 100 người chết ấy có nhằm nhò gì so với con số hơn 300 người bị công an đập chết trong các trại tạm giam trong mấy năm qua. Mà dân số VN những hơn 90 triệu cơ mà. Chết bấy nhiêu thì ăn thua gì? Hãy quên các nạn nhân lũ lụt ấy đi. Để các vị cùng nhau đi nhảy múa và ăn mừng cuộc chiến vừa qua đã kết thúc cái đã.

Tại thành Hồ, ngài được “con chim mồi” Trương Văn Bình, cử tri Quận 3 “Bày tỏ vui mừng khi trực tiếp thấy Chủ tịch nước hồng hào mạnh khỏe, nỗi lo của tôi biến mất. Ông xuất hiện cho chúng tôi thêm niềm tin, sức mạnh”.

Và trước những đòi hỏi của nhân dân thành Hồ, đề nghị nhà nước phải công khai tài sản các quan chức. “Đề nghị học tập Singapore, đưa danh sách tài sản của quan chức lên website. Phải công khai như vậy thì dân mới giám sát được, chứ như hiện nay dân không thể nào biết".

Đối với những nhà nước độc tài đảng trị như VN hiện nay, tuy yêu cầu này là chính đáng, thể hiện quyền làm chủ của nhân dân. Nhưng để thực hiện yêu cầu này còn khó hơn yêu cầu ĐCSVN từ bỏ Điều 4 Hiến pháp, là từ bỏ sự độc tôn lãnh đạo đất nước của ĐCSVN. Vì nếu công khai tài sản của các vị này, thì họ làm sao dám vơ vét để mua nhà và gửi tài khoản, mua visa dài hạn nước ngoài? Lấy gì tài trợ cho con du học. Để khi trong nước có biến, thì họ đã có ổ lót sẵn, chỉ việc xách vali chuồn lẹ. Như cựu ĐBQH Nguyệt Hường và nhiều vị khác ấy.

Nghe vậy mà lòng ngài tê tái. Lúc này ngài đã nhận thấy rõ ràng là bàn tay lông lá của phe ông Lú đang thọc sâu vào vùng kín của phe nhóm mình.

Chẳng những vậy, ngài lại còn bị ám ảnh về việc sửa năm sinh, từ 1950 thành 1956, làm cho mấy người em của ngài có tuổi lớn hơn anh.

Việc ông Đinh Văn Hùng, Chủ tịch Ninh Bình, vì ký giấy xác nhận tuổi cho TĐQ, nên đã bị kỷ luật về hưu sớm. Vậy là kẻ trèo cây hái cam, bị gai đâm chảy máu, té nhào xuống hố. Để cho kẻ hưởng lợi ngồi dưới gốc cam, ung dung thưởng thức vị ngọt của trái cây một cách ngon lành.

Và ngài hồi tưởng lại những cái chết êm ái của mấy đồng chí đàn em như Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh... Trong đó, với cái chết của vị Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an đầy sinh lực Phạm Quý Ngọ, làm cho ngài rất nhức nhối. Vì tên mất nết Dương Chí Dũng đã dám khai ra việc nó có đưa cho Phạm Quý Ngọ số tiền 1 triệu đô, của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát, để xin ngài bộ trưởng CA làm ngơ cho việc chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn. Vì “tụi chúng nó đã thống nhất với ngài Bộ trưởng CA Trần Đại Quang rồi”. Điều này đã khiến dư luận gọi mỉa mai về cái chết của Phạm Quý Ngọ như sau:

“Tin đâu như sét đáng ngang
Thượng tướng đang sống chuyển sang từ trần
Bạn bè đồng chí mừng thầm
Anh đi như rứa nhiều thằng yên thân”.

Làm cho ngài lo âu và rất khó chịu. Hóa ra dù ngài đã bố trí tụi đàn em thực hiện kế hoạch một cách kín đáo như vậy. Tưởng không ai có thể biết được. Thế mà dư luận nghi ngờ có dấu vân tay của ngài trong cái chết của Phạm Quý Ngọ?

Ngài rùng mình nhớ đến cái Văn bản số 13-TB/TW Thông báo Kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên. Trong đó “thống nhất xác định tuổi của đảng viên theo tuổi khai trong hồ sơ lý lịch đảng viên (hồ sơ gốc) khi được kết nạp vào Đảng. Đây là căn cứ, cơ sở để các cấp ủy, tổ chức đảng có thẩm quyền xem xét khi quy hoạch, bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử; bố trí, sử dụng và thực hiện chế độ, chính sách đối với cán bộ là đảng viên”(3).

Điều này chứng tỏ phe ông Lú đang nhắm vào gót chân Achilles của ngài.

Chắc chắn cái Thông báo chết tiệt này của phe ông Lú đầy thủ đoạn gian manh quỷ quyệt ấy, phải có sự tham mưu và hậu thuẫn hết mình của anh bạn “Bốn tốt” phương Bắc, đang căm thù ngài bầm gan tím ruột. Chắc chắn họ không để ngài yên thân khi họ đang trên đà thắng thế. Nếu tiêu diệt được ngài thì công cuộc Hán hóa càng mau thành công.

Vậy là hai gọng kìm rõ ràng là đang ngày càng siết vào cổ ngài.

Lúc này ngài mới thấm thía câu nói của ai đó rằng, “Chính trường là chiến trường”.

Vốn là một đảng viên ĐCSVN vô thần vô thánh, nên ngài không tin vào Luật Nhân Quả. Nhưng với những gì đang diễn ra trước mắt, ngài nghĩ rằng, phải chăng đã đến lúc ngài phải trả giá cho những món nợ máu mà ngài và đám đàn em đã gây ra với nhân dân trong nhiều năm qua. Chính những chiến công này là những nấc thang đưa ngài lên bậc danh vọng trong sự nghiệp.

Với những cú ra đòn của phe ông Lú, chứng tỏ phe Tổng Lú chưa muốn dừng lại khi ông này tuyên bố trong bài diễn văn bế mạc Hội nghị TW6: “Những ai tay đã nhúng chàm thì phải kịp thời gột rửa gấp”. Phải chăng Tổng Lú đang muốn lột trần truồng ngài? Thật là quá đáng.

Lời khuyên cho ngài Chủ tịch nước kính yêu lúc này là: Ngài hãy phát huy bản lĩnh của vị tướng CA khét tiếng oai hùng và gian xảo năm nào. Ngài và đàn em của ngài đã đập chết biết bao nhiêu người vô tội, trong và ngoài các trại tạm giam và trại tù từ trước đến nay, thì hãy dừng lại. Đừng gây thêm nợ máu với nhân dân. Ngài và lớp đàn em đông như kiến của ngài phải vận dụng câu nói của kẻ gian hùng Tào Tháo thủa xưa rằng: “Thà ta phụ người không để người phụ ta”. Hãy nhất tề vùng lên, bắt cho bằng được và bóp nát con mối chúa Nguyễn Phú Trọng quăng vào lò nó đã xây sẵn.

Hãy trở về với chính nghĩa của nhân dân.
Hãy lập công chuộc những lỗi lầm.
Nhân dân VN sẽ ủng hộ và tha thứ cho ngài.
Ngài hãy tin tưởng vào chính nghĩa của nhân dân VN.

Hết những cơn mưa trời lại sang. Đó là chân lý.

Quan nhất thời. Dân vạn đại. Đó là chân lý.

“Xăng có thể cạn. Lốp có thể mòn. Song số máy số sườn là không bao giờ thay đổi”.

Chúc ngài Chủ tịch mau hồi phục sức khỏe để có sức chiến đấu.

20/10/2017
Hương Khê


Capricorn  Monkey OfflinePersonal Gallery of thienthanhView user's profileSend private message
nguyenvsau




Joined: 08 Jul 2010
Posts: 920

PostPosted: Tue Oct 24, 2017 4:28 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Chúc mừng bà bí thư xã Đồng Tâm đã trở về với nhân dân
Bà Nguyễn Thị Lan



Phương Trạch (Danlambao) - Đứng trước tình thế: Hoặc là đứng theo phe bạo quyền để cướp đất của dân. Hoặc là đứng về phía nhân dân để chống lại bọn bạo quyền. Bà Lan đã đứng về phía nhân dân để chống lại bọn bạo quyền.

*

Báo chí lề đảng mấy hôm nay đồng loạt đưa tin: “Khai trừ Đảng Bí thư Đảng ủy xã Đồng Tâm Nguyễn Thị Lan”.

Đặc biệt là Đài Truyền hình Việt Nam (VTV1), trong các Chương trình Thời sự vào các ngày 21 và 22/10/2017, liên tục đưa tin này.

Báo Dân Trí hôm 21/10/2017 giật tít: “Vụ đất đai Đồng Tâm: Khai trừ Đảng Bí thư xã”.

Theo đó: “Thường vụ Huyện ủy Mỹ Đức (TP Hà Nội) vừa ban hành quyết định cảnh cáo Ban chấp hành Đảng bộ xã Đồng Tâm và khai trừ Đảng bà Nguyễn Thị Lan – Bí thư xã Đồng Tâm”.

“Huyện Mỹ Đức còn quyết định cảnh cáo và khiển trách một số lãnh đạo chủ chốt khác ở xã Đồng Tâm. “Quyết định kỷ luật các chức danh này do Ủy ban Kiểm tra huyện ban hành và sẽ công bố trong thời gian tới”.

Ông Nguyễn Văn Cảnh – Trưởng ban Tuyên giáo huyện Mỹ Đức (một trong số 38 “tù binh” của sự kiện ngày 15/4/2017) cho biết: “Thường vụ Huyện ủy Mỹ Đức vừa công bố các quyết định liên quan đến vụ người dân thôn Hoành phản ứng về việc thu hồi đất ở sân bay Miếu Môn.

Cụ thể, Thường vụ Huyện ủy Mỹ Đức đã quyết định cảnh cáo với Ban Chấp hành Đảng bộ xã Đồng Tâm. Huyện ủy Mỹ Đức cũng ra quyết định kỷ luật bà Nguyễn Thị Lan - Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Đồng Tâm, với hình thức khai trừ Đảng”(1).

Nói về vụ cán bộ xã Đồng Tâm và huyện Mỹ Đức từ trước đến nay, nhiều vị đã phải “tra tay vào còng”, vì lợi dụng chức quyền và địa vị để tham ô chia chác đất Đồng Tâm. Hầu hết dàn lãnh đạo chủ chốt của xã Đồng Tâm và phòng TN&MT huyện Mỹ Đức đều đã “nhúng chàm".

Theo đó: “Ngày 9/8/2017, Tòa án nhân dân huyện Mỹ Đức đã tuyên án đối với 14 bị cáo nguyên là cán bộ xã và cán bộ huyện trong vụ án sai phạm đất đai ở xã Đồng Tâm”(2).

Đây là những cán bộ tham lam, ăn cắp tài sản của dân, nên phải trả giá.

Trường hợp bà Bí thư Đảng ủy xã Nguyễn Thị Lan lại hoàn toàn khác.

Khi chính quyền TP. Hà Nội và huyện Mỹ Đức đã dùng những thủ đoạn đê tiện và hèn hạ để dồn người dân Đồng Tâm vào chân tường để thực hiện kế hoạch cướp đất. Không còn cách nào khác, những người nông dân này phải vùng lên để đấu tranh.

Là người lãnh đạo cao nhất của địa phương, khi phải đứng trước sự lựa chọn: Hoặc là về phe của bọn cướp đất để đàn áp dân. Hoặc là đứng về phía Nhân Dân. Bà Nguyễn Thị Lan, Bí thư Đảng ủy xã Đồng Tâm đã chọn phương án 2. Đứng về phía nhân dân.

Chúng ta hay theo dõi “bóng dáng” của bà Nguyễn Thị Lan thấp thoảng trong sự kiện Đồng Tâm như thế nào nhé?

Đầu tiên là vụ “bắt sống” 38 CSCĐ vào ngày 15/4/2017.

Sau khi cụ Lê Đình Kình và một số người dân khác bị chính quyền HN lừa ra đồng, nói là để chỉ ranh đất, họ đã bất ngờ tấn công, và đánh đập cụ gãy xương đùi, phải vào bệnh viện cấp cứu. Thì bà Lan lúc này trở thành người thủ lĩnh tinh thần của dân ĐT. Bà luôn đứng phía sau “ban tham mưu” của cụ Kình. Âm thầm ủng hộ và chỉ huy, điều hành người dân ĐT.

Nhiều người thắc mắc tại sao 38 CSCĐ khỏe mạnh lực lưỡng, được trang bị bình xít hơi cay, roi điện, và các công cụ hỗ trợ khác. Mục đích của họ là về ĐT là để đàn áp dân, mà lại bị những người dân tay không “bắt sống”?

Khi người dân ĐT biết được tin chính quyền HN huy động lực lượng vũ trang về đàn áp dân, thì rất đông nhân dân ĐT đã ào ào kéo đến trụ sở xã, nơi lực lượng CSCĐ vừa đến. Và lúc này, “đội quân tóc dài” của bà Nguyễn Thị Định năm xưa, đã bao vây mấy chục viên CSCĐ này. Họ dùng những lời lẽ rất nhẹ nhàng và từ tốn. Rằng chị em chúng tôi tha thiết mời các anh vào Hội trường uống nước. Cứ một người lính thì có bốn năm chị em bao vây. Thử hỏi lúc này, những anh chàng CSCĐ này, lấy lý do gì để đàn áp và đánh đập dân? Chẳng lẽ phải “luồn háng” những người phụ nữ này để tháo chạy thì nhục nhã quá. Dù họ có muốn vùng vẫy để chạy tháo thân cũng không thể thoát được, khi cá đã nằm trong lưới.

Một khi nhóm người này đã vào hết trong Hội trường rồi. Họ bèn đóng và khóa tất cả các cửa lại. Thế là như một đàn thú, được dẫn đầu bởi những con thú hung hăng độc ác nhất, ấy là mấy vị lãnh đạo lão luyện, thừa thủ đoạn gian manh của huyện Mỹ Đức. Cùng với những CSCĐ đã quen dùng cơ bắp để nói chuyện với người dân lâu nay, tưởng chừng lần này về ĐT để “ăn tươi nuốt sống” người dân nơi đây, đã phải ngoan ngoãn “chui vào sọt”.

Sau khi đã nhốt được nhóm người này rồi. Bà Lan bèn chỉ đạo cho những người có hiểu biết, co uy tín, trong đó phần đông là phụ nữ, đến làm công tác “binh vận”.

Họ phân tích “phải trái phân minh nghĩa tình trọn vẹn” cho những người này nghe. Những âm mưu thâm độc và xảo quyệt của chính quyền trong việc gian trá và lừa đảo để chiếm đất, đều bị họ vạch mặt.

Một khi đã được “giác ngộ”, những người này đã phải “tâm phục khẩu phục”, và đồng tình đứng về phía nhân dân ĐT. Họ đã qua cơn sợ hãi khi không bị cho vào lò để "nướng sống". Vì khi thấy người dân ĐT ùn ùn vác rơm rạ đến chất quanh Hội trường, nhiều người run cầm cập, mặt không còn giọt máu. Một số họ dái đã thun lên tận cổ, và ân hận rằng, nếu phải chết khi chưa kịp nói lời sau cùng tiễn biệt người thân, thì đau xót quá.

Chính bà Lan đã chỉ đạo người dân ĐT phải đối xử rất nhân đạo, rất tử tế với những người này. Họ thay phiên nhau đi quyên góp tiền bạc, gạo và thức ăn để phục vụ ngày cơm ba bữa, đầy đủ chất dinh dưỡng như họ phục vụ chồng con ở nhà vậy. Có thể ở nhà họ ăn cơm với tương cà đạm bạc với chồng con. Nhưng với những người này, họ đã cố gắng gom góp để có tiêu chuẩn 70.000đ/ngày. Ngoài ra họ còn cho dùng điện thoại của dân để gọi về cho người nhà, bảo rằng họ được an toàn và đối xử tử tế. Đây là một đòn tâm lý rất cao tay. Thể hiện cái Tầm vượt trội của những người dân ĐT, cao hơn nhà nước CSVN một cái đầu.

Cái đau nhất đối với chính quyền HN, là trong số 38 người bị dân ĐT bắt nhốt này, có Phó Chủ tịch huyện Đặng Văn Triều, Trưởng ban Tuyên giáo huyện Đặng Văn Cảnh, và Phó Công an huyện Nguyễn Thanh Tùng. Những người này thường ngày vẫn quen dùng những lời lẽ gian dối và bịp bợm để vừa hù dọa, và mê hoạc người dân. Nay chính họ lại bị những người nông dân chân chất hiền lành ấy "dạy cho họ một bài học" nhớ đời.

Cái đau nữa là rất nhiều người dân ĐT là những đảng viên ĐCSVN. Đa số họ là những Cựu chiến binh, đã đổ xương máu và công sức trong hai cuộc kháng chiến, để bảo vệ và xây dựng chính quyền này. Không hề có “lực lượng thù địch” ở đây.

Vì là những người “trong chăn”, nên chính quyền HN tìm đủ mọi thủ đoạn để lừa dối họ. Nhưng đều bị họ vạch mặt.

Một cái hay của người dân ĐT trong vụ đối phó với bọn bạo quyền cướp đất là: Bên ngoài thì họ “rào làng chiến đấu” bằng cách dựng lên rất nhiều chướng ngại vật, để đề phòng chính quyền đưa các loại xe cơ giới về đàn áp. Nào là những đống gạch đá rất to chặn lối đi. Nào là dùng xe cơ giới của dân chắn ngang đường. Chỉ chừa một lối nhỏ cho xe máy và người đi bộ đi qua. Và họ đặt các trạm kiểm soát rất chặt chẽ. Những người muốn vào ĐT phải xuất trình giấy tờ tùy thân, và phải có lý do chính đáng mới được vào. Nhờ những vật cản này, cùng với tinh thần cảnh giác cao độ của người dân ĐT, mà trong hai đêm trước khi ông Chung phải hạ cố xuống thang về ĐT gặp dân. Chính quyền HN đã tổ chức lực lương đặc nhiệm đột nhập vào làng, nhằm giải cứu đồng bọn. Nhưng tất cả đều bị dân phát hiện và đẩy lùi. Lực lượng này phải lủi thủi trốn chạy như những tên trộm cắp, như những con chuột ăn đêm, khi bị người dân dùng đèn pin có độ chiếu sáng cực mạnh dọi vào mặt.

Bên cạnh đó, người dân ĐT đã treo rất nhiều băng rôn và khẩu hiệu, với nội dung: “Nhân dân ĐT tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng và nhà nước”; “Có đảng là có tất cả”. Khắp nơi trong xã đều treo cờ đảng và cờ đỏ sao vàng. Đài Truyền thanh xã vẫn sáng chiều hát Quốc ca. Đây là chiến thuật “lấy nhu thắng cương” rất hay.

Nếu như người dân ĐT treo những câu khẩu hiệu chống đối chính quyền, hoặc có những hành động bạo lực đối với những người bị bắt. Thì đó là cái cơ hội ngàn vàng để chính quyền ra tay đàn áp ngay lập tức. Lúc này, nhà nước CSVN sẽ lu loa lên rằng, dân ĐT đang nổi dậy để lật đổ nhà nước. Họ sẽ cho báo chí và đài truyền hình tung những khẩu hiệu chống đối lên cho cả nước thấy. Và chính quyền sẽ điều động xe tăng, thiết giáp, và hàng chục sư đoàn tinh nhuệ với đầy đủ vũ khí, về Mỹ Đức để dìm nhân dân ĐT trong biển máu. Vì đối với những người cs, thì họ không từ một thủ đoạn nào mà họ không dám làm. Vụ Thiên An Môn mùa Xuân năm 1989 là một bằng chứng.

Chính quyền rất muốn làm một “Thiên An Môn” tại HN nhân vụ ĐT để “dằn mặt” người dân cả nước. Nhưng rất tiếc là không có cơ hội.

Ngày 20/4/2017, khi ông Chủ tịch Nguyễn Đức Chung định gài bẫy để “bắt sống” dân ĐT bằng cách viết giấy mời 100 người ĐT về huyện Mỹ Đức “làm việc”. Đồng thời cho ba chiếc xe buýt về chở họ. Thì chinh bà Lan là người biết rất rõ âm mưu thâm độc này. Bà thừa biết rằng, nếu để dân ĐT dẫn xác lên huyện, chính quyền HN sẽ bắt giữ 100 người này để mặc cả và đòi dân phải thả 38 CSCĐ đang bị giam giữ kia. Bà Lan chỉ cử một Phó Chủ tịch xã đi về huyện. Đây là kiểu “chấp hành” theo hình thức “dạ trước mặt, trật C... sau lưng”, đi cho có vậy. Thế là ông Nguyễn Đức Chung thua cuộc. Chính quyền HN dù có tức ói máu cũng không làm gì được bà. Dù có dốt nát mấy, họ cũng thừa biết ai là người chỉ đạo cách đối phó này.

Sáng ngày 22/4/2017, khi ông Chung không thể lung lay ý chí sắt đá của người dân ĐT. Buộc ông ấy phải xuống thang và về xã để “đối thoại”.

Những người dân ĐT rất có kinh nghiệm trong việc đối phó với bọn tà quyền. Họ đã bố trí lực lượng canh gác ngay từ đầu cổng làng. Họ chỉ cho ông Chung và ba vị ĐBQH, cùng một số rất ít người vào làng. Khi những người này vào xong là họ khóa cổng làng lại. Kể cả lực lượng CA cà CSGT cũng không được vào. Người dân ĐT có lý do rất chính đáng để không cho lực lượng CA vào, là vì “đây là cuộc đối thoại giữa chính quyền với dân ĐT, nên người dân ĐT có nhiệm vụ và bổn phận phải bảo vệ họ. Nếu vào đông người sẽ gây ồn ào khó làm việc”.

Ban đầu ông Chung không chịu viết bản cam kết việc không truy tố dân ĐT. Một lần nữa người phụ nữ can đảm và mưu lược này đã “xúi” một số người dân, bằng những câu nói rất đanh thép: “Nếu ông Chủ tịch không viết giấy cam kết về việc không truy tố dân ĐT, thì chúng tôi sẽ đập đầu chết trước mặt ông Chủ tịch ngay tức thì”.

Trước thái độ kiên quyết như vậy, hơn nữa khi ấy ông Nguyễn Đức Chung đã như “cá nằm trên thớt”. Ông ấy đã phải cúi gằm mặt ký vào bản cam kết không truy tố dân ĐT. Đây đúng là một Bản Tuyên Bố đầu hàng của tướng Nguyễn Đức Chung.

Là một tướng CA, đã từng chỉ huy bọn đàn em đập đầu chết biết bao nhiêu người trong các trại tạm giam. Nên ông ta vẫn đủ tỉnh táo để biết rằng, câu nói “sẽ đập đầu chết tức thì”, là kiểu nói “nhắm bụi tre, nhe bụi chuối”. Chưa biết ai sẽ đập đầu ai?

Sau khi bản cam kết được ông Chung ký sống xong, có mấy vị ĐBQH đi cùng ký làm chứng, và được UBND xã Đồng Tâm xác nhận. Lúc này bà Bí thư Nguyễn Thị Lan liền cầm bản cam kết, dõng dạc đọc rất to trước sự vỗ tay reo hò vang dội của nhân dân ĐT. Và được đài Truyền thanh xã truyền âm phát đi cho người trong xã cùng nghe. Đúng là một cái tát vào mặt Nguyễn Đức Chung nói riêng, và chính quyền HN nói chung.

Sau trận thua nhục nhã này, đã đặt chính quyền HN và nhà nước CSVN đứng trước tình thế “tiến thoái lưỡng nan”.

Nếu chịu im lặng và không có hành động gì thêm, thì họ lo sợ rằng, “vết dầu loang” bắt đầu từ ĐT sẽ không ngừng lan rộng khắp cả nước. Người dân các nơi sẽ noi gương dân ĐT, quyết chống đối đến cùng việc cướp đất, để giữ gìn tài sản cha ông để lại. Và như vậy hàng trăm hàng ngàn âm mưu và kế hoạch cướp đất khác sẽ hoàn toàn thất bại. Làm sao họ thực hiện được chính sách cướp đất để chia chác dưới những hình thức dự án này dự án nọ? Làm sao thực hiện được chính sách “bần cùng hóa” người dân, để biến những người này thành những con cừu để dễ bề cai trị?

Nhưng nếu hành động tiếp theo, liệu có thắng được dân ĐT hay không, khi họ đã thề sẽ chiến đấu đến người cuối cùng, quyết giữ cho bằng được mảnh đất cha ông để lại.

Vì quá cay cú trước trận thua nhục nhã này, nên Nguyễn Đức Chung và chính quyền HN đã nuốt lời.

Với đầu óc cặn bã, lại luôn mang trong mình tính kiêu ngạo của những người cs, luôn tự cho mình là “đỉnh cao trí tuệ”, nên chính quyền HN đã bày ra cái trò kêu gọi người dân ĐT ra “đầu thú”. Cái trò “dán bùa đít mèo” này đã bị ông già tuổi ngoài Tám mươi Lê Đình Kình đánh giá là “rất hạ sách”. Chứng tỏ đầu óc u mê của chúng đã cạn vốn, nên không thể vắt óc nghĩ ra được điều gì cho hay ho hơn thế. Tuy rằng chính quyền HN đã thua người dân ĐT “lấm lưng trắng bụng” rõ ràng ra rồi. Nhưng họ vẫn chưa chịu rút ra bài học đích đáng cho các cuộc đàn áp dân tiếp theo.

Và lần này, với việc khai trừ đảng đối với bà Bí thư Nguyễn Thị Lan, chứng tỏ chính quyền HN đang hết sức quẫn bách và hoảng loạn. Dùng hình thức kỷ luật đối với một người phụ nữ can trường, mang trong mình dòng máu anh hùng của con cháu bà Trưng bà Trệu này, là hành động trả thù thấp hèn của kẻ thua cuộc. Là hành động ra đòn “dưới đũng quần” với người phụ nữ này.

Khi đảng chưa kỷ luật bà Lan, thì nhiều người cho là chính quyền HN thua cụ Lê Đình Kình và dân ĐT. Nay họ khai trừ đảng đối với bà Lan, thì chính cái Quyết định kỷ luật này, là một bản thú nhân thua cuộc. Và khi họ dùng các phương tiện thông tin đại chúng để truyền phát rộng rãi trên cả nước, tin tức về việc bà Lan bị khai trừ đảng. Thì có nghĩa là họ đã thông báo rộng rãi cho nhân dân cả nước biết rằng, trong cuộc chiến ĐT này, họ đã thua không chỉ với người dân ĐT, mà thua cả bà Nguyễn Thị Lan, là người đồng chí của họ bao nhiêu năm họ vẫn tin tưởng.

Điều này chỉ tăng thêm sức mạnh và ý chí quyết tâm chiến đấu đến cùng của bà Nguyễn Thị Lan nói riêng, và với nhân dân ĐT nói chung.

Qua sự kiện này, bà Nguyễn Thị Lan đã được chính quyền HN tôn cao hẳn lên một bậc. Và chính quyền HN lúc này chỉ ngang cái “Ngã ba Đồng Lộc” của bà, cách rốn của bà khoảng 20 phân.

Trong tự nhiên có nhiều loai hoa Lan. Nhưng có lẽ đẹp và thơm nhất lúc này là bông hoa Nguyễn thị Lan đang nở ở Đồng Tâm. Đã dám chống lại bạo quyền một cách âm thầm, cương quyết và khôn khéo.

Có người hỏi: Cái tội của bà Nguyễn Thị Lan là gì? Là “Yêu dân quá đà”. Là “đem chính nghĩa để thắng hung tàn”.

Khi những người cs coi dân như những con bò để vắt sữa, để tìm mọi cách vơ vét cho đầy túi tham, bằng chính sách cướp đất đai ruộng vườn để làm giàu bất chính. Thì bà Lan đã dám đứng lên chống lại bầy sói tàn ác và hung dữ này.

Có thể coi đây là sự hy sinh dũng cảm của người chiến sỹ trên trận tuyến chống lại bạo quyền.

Rất nhiều người trong hàng ngũ đảng viên ĐCSVN vẫn biết rằng, ngày nào họ còn sống trong cái “trại súc vật” đầy rẫy rác rưởi và hôi hám này, là thêm một ngày họ đang bị đày đọa. Nhưng họ cố gắng bịt mũi để thở. Cố gắng đứng trong đó để tìm những dịp có cơ hội hành động tốt để giúp dân như bà Nguyễn Thị Lan.

Người dân ĐT sẽ rất vui mừng và mở rộng vòng tay, chào đón sự trở về của bà.

Xin chúc mừng bà Nguyễn Thị Lan đã thoát ra khỏi vũng lầy hôi hám và nhầy nhụa rác rưởi này.

Chúc mừng nhân dân ĐT nay đang đón người thân yêu trở về với dân.

Chúc mừng cụ Lê Đình Kình có thêm một người bạn để sát cánh cùng nhau đấu tranh chống bọn bạo quyền cướp đất.

Mấy mươi năm tận tình đi theo phục vụ cho đảng, giờ này chắc bà Lan mới thấy rõ hơn bao giờ hết, bộ mặt lươn lẹo, dối trá và thủ đoạn của những kẻ ngoài miệng gọi nhau là đồng chí ngọt xớt. Nhưng lại thò bàn tay lông lá và thô bạo, bóp vào cổ họng người đồng chí mình cho đến chết mới thôi.

Chắc giờ này bà Lan mới thấm thía câu nói của cha ông:

“Quan nhất thời. Dân vạn đại”.

23/10/2017
Phương Trạch


   OfflinePersonal Gallery of nguyenvsauView user's profileSend private message
dailien



Age: 68
Joined: 03 Jun 2007
Posts: 2263

blank.gif
PostPosted: Tue Oct 31, 2017 2:36 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top



Image

Độc Lập Tự Do theo kiểu CSVN là thứ độc lập tự do gì?
[size=126Cánh Dù lộng gió [/size]


(Danlambao) - Hồ Chí Minh có câu: "Không có gì quý hơn Độc Lập Tự Do". Có đúng vậy không? CSVN nói một đàng làm một nẻo, nói thế mà không phải thế.

Ngay từ ngày đầu nắm quyền hành trong tay HCM đã cho quốc hữu hoá tất cả tài sản của người dân miền Bắc để đưa vào quốc doanh, hợp tác xã, nói là làm theo công sức, hưởng theo nhu cầu. Người dân miền Bắc rất rành, phải nói là thuộc lòng câu này, làm thì làm cật lực bất kể ngày đêm cho đúng với cái câu "làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm", nhưng hưởng theo nhu cầu thì còn khuya, những nhu cầu cấp thiết hằng ngày của người dân đều phải được định mức rõ ràng, nhà nào cũng phải có sổ hộ khẩu để phân phối hàng hoá bằng tem phiếu, cầm ra các cửa hàng thương nghiệp, HTX, xếp hàng chờ chực cả nửa buổi mới tới lân mua, đôi lúc được thông báo là mặc hàng đã hết, người mua mặt tiu nghỉu ra về, vô phúc mất sổ gạo thì coi như trong nhà nhịn đói meo, quên cái hưởng theo nhu cầu đi.

Đó là thời bao cấp, thời @ hiện nay thì sao? Tự do là một thứ xa xỉ trong chế độ CSVN mà người dân có với cũng không bao giờ tới được, cái gì cũng bắt buộc, cái gì cũng phải đăng ký nói theo kiểu CSVN để được cấp giấy phép, ngay cả tôn giáo muốn tổ chức xây nhà thờ, chùa chiền gì cũng phải xin phép, thụ phong các chức vụ như Linh Mục cũng phải đăng ký xét lý lịch 3 đời không làm việc cho Pháp hay Mỹ hoặc chế độ VNCH cũ, cuối cùng cũng phải làm thủ tục ma rốc, tức là móc ra mới được chấp thuận để được thụ phong. Thời này hãy nhớ là đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, hay đồng tiền là vạn năng, không có tiền thì hãy đợi đấy.

Đó là vấn đề tôn giáo, vấn đề xã hội thì sao? Ngoài CMND tức là thẻ căn cước ra, tất cả mọi nhà đều phải có sổ hộ khẩu khi đến bất cứ cơ quan nào, bắt buộc nhà nào cũng phải mua bảo hiểm y tế, bảo hiểm tai nạn, đến chỗ nào cũng phải đăng ký khai báo tạm trú tạm vắng, kể cả vào các khách sạn.

Tự do ngôn luận thì sao? Muốn đăng bài nào cũng phải được kiểm duyệt kỹ lưỡng của ban tuyên giáo đảng. Muốn phát ngôn điều gì đưa tin gì cũng phải suy nghĩ kỹ coi có ảnh hưởng gì đến lợi ích của đảng hay những cán bộ có chức có quyền hay không kẻo lại vạ vào thân hay cánh cửa tòa soạn mãi mãi đóng im lìm không bao giờ mở nữa.

Tự do hội họp hay biểu tình ư? Còn lâu nhé, CSVN rất sợ tụ tập đông người cho dù việc biểu tình đó có lợi cho cả nước thí dụ như biểu tình chống ô nhiễm môi trường, biểu tình đòi quyền dân chủ thì coi chừng trước sau gì cũng được vào hộp ăn cơm muối có người canh. Nhẹ hơn thì bị quản thúc tại gia, ngày nào cũng có dăm ba thanh niên canh cửa khỏi cần trả tiền bảo vệ.

Độc lập thời đại CSVN ư? Nói tới độc lập thì không còn gì để bàn nữa. Giải phóng để thống nhất đất nước sau đó từng nơi, từng chỗ Tàu Cộng chiếm lĩnh bằng tiền hợp đồng thuê đất 90 năm như đặc khu Hà Tĩnh, bán đảo Sơn Trà, Tân Rai Lâm Đồng, Phú Quốc, ưu tiên cho Tàu Cộng thả sức ra vào VN như đi chợ không cần thuế má, không cần giấy tờ gì hết. Các đập thuỷ điện của Tàu Cộng trên thượng nguồn lúc nào cũng đe dọa xả đập gây lũ lụt. CSVN phải theo dõi và can thiệp thường xuyên để Tàu Cộng đừng cùng lúc xả lũ xả đập.

Như thế thì độc lập tự do của CSVN là thứ độc lập tự do kiểu gì? Có phải thứ độc lập tự do tất cả đều lệ thuộc vào Tàu Cộng và từng bước rập khuôn để sát nhập vào Tàu Cộng như hiệp định Thành Đô năm 2020 hay không? VN lại trở thành một nước hay một tỉnh An Nam ngày xưa như trong thời kỳ Bắc thuộc. Buồn thay cho đất mẹ VN mãi mãi chịu cấu xé, chịu xẻ thịt do chính những bàn tay của những đứa con mình cắt bán từng phần cho Tàu Cộng.

Ngày 27/10/2017

Cánh Dù lộng gió


Capricorn  Rat OfflinePersonal Gallery of dailienView user's profileSend private message
vuongquan




Joined: 14 Mar 2016
Posts: 99

PostPosted: Wed Nov 01, 2017 11:18 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Tại sao chúng ta hốt lại những thứ mà dân tộc khác đổ đi?

Image

Các Mác và Lê Nin. Ảnh: internet


1. Karl Marx (5/5/1818-14/3/1883) là một nhà khoa học lớn. Ông là nhà triết học, kinh tế học, xã hội học. Ông là nhà báo, là nhà lý luận chính trị. Ông là nhà cách mạng xã hội. Viết về ông vô vàn pho sách.

Karl Marx là một vĩ nhân của dân tộc Đức. Nhưng người Đức không áp dụng tư tưởng và mô hình chủ nghĩa xã hội của Karl Marx vào đời sống. Họ vứt bỏ tư tưởng và chủ thuyết xã hội chủ nghĩa của ông.

2. V. I Lenin (22/4/1870-21/1/1924) là một nhà khoa học lớn. Ông là nhà triết học, kinh tế học, xã hội học. Ông là nhà báo, là nhà lý luận chính trị. Ông là nhà cách mạng cộng sản. Viết về ông vô vàn pho sách.

Lenin là một vĩ nhân của dân tộc Nga. Lenin tiến hành Cách mạng tháng Mười và áp dụng mô hình chủ nghĩa xã hội của ông ở nước Nga 74 năm thì bị sụp đổ. Người Nga đã vứt bỏ tư tưởng và mô hình XHCN của Lenin.

Một trong những sai lầm mang tính nguyên tắc dẫn đến sự sụp đổ chủ nghĩa xã hội ở Liên Xô và Đông Âu là luận điểm của Lenin về Tập trung Dân chủ.

Đã Tập trung thì không còn Dân chủ. Đã Dân Chủ thì không thể Tập trung. Tập trung Dân chủ mâu thuẫn với biện chứng.

Đơn giản bởi vì khi Dân chủ trên số đông thì không ai có khả năng khống chế tất cả để thâu tóm quyền lực. Nhưng Tập trung trong số ít thì sẽ bị kẻ nham hiểm chia rẽ rồi khống chế từng bộ phận, dẫn đến thâu tóm toàn bộ quyền lực, mà dân chủ chỉ còn là hình thức tô vẽ.

Cho nên nguyên tắc Tập trung Dân chủ đẻ ra độc tài.

Dẫu tài giỏi nhìn thấu được tương lai, vậy mà Lenin đã không thể ngờ rằng, một trong những người kế nhiệm của ông là Stalin – người mà Lenin đã khuyến cáo là nham hiểm độc tài, lại sử dụng nguyên tắc Tập trung Dân chủ của Lenin để tiêu diệt hết các lãnh tụ khác trong Bộ chính trị mà Lenin gửi gắm như Trotsky, Zinovyev, Kamenev, Bukharin và Pyatakov để trở thành “ Sa hoàng”của Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết.

Sau Stalin là Mao Trạch Đông cũng đã sử dụng nguyên tắc Tập trung Dân chủ làm phương tiện để thâu tóm quyền lực tuyệt đối, rồi lên ngôi “Hoàng đế” nước CHND Trung Hoa.

Không riêng gì Stalin hay Mao trạch Đông, mà lịch sử Liên Xô và các nước XHCN ở Đông Âu đã chứng minh rằng, không lãnh tụ nào ở các nước này mà lại không độc tài. Ở Bắc Triều Tiên còn vượt quá cả thời phong kiến khi Kim Nhật Thành, rồi con là Kim Jong Il, rồi cháu là Kim Jong Un truyền nhau cai trị Bắc Triều Tiên trong một vòng kim cô khắc nghiệt. Còn ở Trung Quốc, sau Mao Trạch Đông là Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào và bây giờ là Tập Cận Bình, đều là những nhà độc tài khét tiếng.

Lenin mong muốn một xã hội tốt đẹp và cả đời ông đã dâng hiến cho mục đích này. Nhưng ông không ngờ chủ thuyết sai lầm của ông đã đưa một nửa xã hội loài người đi vòng quanh hơn 70 năm rồi quay trở về điểm xuất phát với bao đau thương mất mát. Chính nguyên tắc Tập trung Dân chủ của Lenin đã đã đẻ ra những kẻ độc tài và những kẻ độc tài này đã tiêu diệt mô hình CNXH của ông.

3. Đến bây giờ mà chúng ta vẫn còn tôn thờ chủ nghĩa Marx – Lenin và ca ngợi Cách mạng tháng Mười, điều mà cả người Đức lẫn người Nga đều vứt bỏ!

Tại sao chúng ta không tôn thờ tư tưởng của cha ông chúng ta mà lại đi tôn thờ tư tưởng của người nước khác?

Tại sao chúng ta lại phải hốt lại những thứ mà dân tộc Đức và dân tộc Nga đổ đi?

Không có lẽ số phận của chúng ta là phải tôn thờ và nhặt lại những thứ mà các nước khác vứt bỏ?

Không. Đấy dứt khoát không phải là số phận của người Việt!

Nguyễn Ngọc Chu.


   OfflinePersonal Gallery of vuongquanView user's profileSend private message
vuongquan




Joined: 14 Mar 2016
Posts: 99

PostPosted: Fri Nov 03, 2017 2:29 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Chuyện lạ về bài quốc ca CS

Nguyễn Thiên


(Danlambao) - Khi thấy hội cờ đỏ đập phá tài sản và đánh đập giáo dân lương thiện, tôi muốn gởi bài viết này đến tay các bạn yêu cờ đỏ.

Là một công dân, ai cũng tin và kính cẩn nghiêng mình xác nhận, Quốc Kỳ không những là biểu tượng của quốc gia dân tộc, mà còn là linh hồn của tổ quốc. Có người còn tâm niệm rằng, hồn thiêng sông núi ẩn hiện trên lá Quốc Kỳ.

Khi nhìn lên Quốc Kỳ, ta nhớ ngay đến công lao của cha mẹ ông bà tổ tiên, những bậc tiền bối của dân tộc, nhất là nhớ đến những vị anh hùng đã vị quốc vong thân.

Vậy mà theo nội dung của bài hát quốc ca cờ đỏ, khi ta hát đến câu "Đường vinh quang xây xác quân thù", có ai nhớ đến xác quân thù, lại chính là xác của hàng chục triệu đồng bào VN ưu tú, chết oan chết uổng chết nhục... bằng nhiều cách ở khắp mọi nơi cả trong lẫn ngoài nước, từ trên rừng sâu đến ngoài biển rộng, chỉ vì cái chủ nghĩa CS ảo do HCM đẻ ra bằng lừa dối và họng súng không? Và khi đứng dưới lá cờ (đỏ) đã đang vấy máu đồng bào này, bạn (người hát, người xem, người nghe) có thấy mình độc ác hơn cả đàn thú (giết hại đồng loại) không?

Thật vậy, ai cũng thấy, sau 72 năm dân ta vác súng liều chết theo đảng, đi tìm độc lập tự do hạnh phúc trong môi trường thiên đàng mù chủ nghĩa xã hội (làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu, không có người bóc lột người), vậy mà mới đây, TBT đảng Nguyễn Phú Trọng lại "đánh bài chuồn" với các cử tri tại Hà Nội rằng, đến cuối thế kỉ 21 này chưa chắc đã nhìn thấy nó (méo hay tròn).

Nhìn vào chủ quyền quốc gia và xã hội, VN hôm nay không độc lập, thiếu tự do, phản dân chủ, mất nhân quyền, xã hội bất công, văn hóa lạc hậu, đạo đức suy đồi, lừa đảo phổ biến, giết người man rợ, tai nạn đầy đường, tệ nạn khắp chốn, trộm cướp khắp nơi, thiên tai + nhân tai mọi nẻo, thực phẩm không an toàn, môi trường bị ô nhiễm, mất đất, mất đảo, mất biển, mất 45% tổng thu nhập quốc dân GDP. XHCN không thấy, chỉ thấy Xuống Hàng Chó Ngựa, Xuống Hố Cả Nút, Xấu Hổ Cả Nước. Đúng như lời Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên”. Hỏi: Ai phản động?

Cuối năm 2016, khi tiếp xúc cử tri tại tỉnh Vĩnh Phúc, đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng (biệt danh Trọng lú) đã từng công khai thú nhận: "Đánh giặc ngoại xâm (Tầu cộng) đã khó, đánh giặc nội xâm (tham nhũng) còn khó hơn, là vì ta đánh vào ta". Vâng, ta đánh vào ta, nói thế mà hắn không biết xấu hổ, không chịu từ chức. Và Bộ Công An cũng không dám động đến lông chân của thằng đại ca đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng (theo hiến pháp pháp luật).

Như vậy, đảng này rõ ràng, chỉ có thể là một đảng cướp cấp quốc gia (chỉ biết cướp và đâm thuê chém mướn), gồm tướng cướp, bọn cướp, thằng cướp.

Với những bằng chứng trên, nếu dân ta cứ tiếp tục liều mạng theo đảng CS... tiến lên... cùng tiến lên... nước non VN ta... (có) vững bền (không), hay là lại bị rơi vào cái bẫy bắt chim (bán nước, diệt tộc, mất nước), mà con chim mồi chính là thằng đểu HCM made in China?

Liếc mắt nhìn ra thế giới, sau thế chiến thứ hai 1945, VN và Đức có hoàn cảnh giống nhau, chia đôi giữa tư bản và cộng sản, nhưng hôm nay, nước Đức là nước giầu mạnh nhất Châu Âu. Hãy banh tai mở mắt ra mà xem, trước và sau khi bức tường Bá Linh (Đông Đức, Tây Đức) sụp đổ, nhân dân Đức đã làm gì?

Việc đập tan hình ảnh tượng đài tên việt gian Hồ Chí Minh và giải tán đảng cộng sản sống sót, không những hợp tình hợp lí, mà còn vô cùng cần thiết cho sự tồn vong của quốc gia dân tộc.

Theo tôi, muốn thực hiện mục tiêu dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ đạo đức văn minh, phải can đảm thừa nhận sự thật: Tổng Thống Ngô Đình Diệm (chống cộng), một chí sĩ yêu nước thương dân - Chủ tịch HCM (thờ cộng), một thằng đểu giết dân bán nước. Đồng thời phải thành lập nền đệ tam cộng hòa (cờ vàng), vì "giải phóng Miền Nam 1975" vừa là một tội ác diệt tộc diệt chủng (vô cùng lãng phí), vừa là một sai lầm lịch sử đối với quốc gia dân tộc (Việt Nam).

Ngược lại, nếu không thành lập nền đệ tam cộng hòa (cờ vàng), dân tộc VN sẽ không có độc lập tự do hạnh phúc, và nước VN sẽ là Tây Tạng thứ hai của Tầu cộng.

Rất mong quân đội, công an và nhân dân hãy mau mau tỉnh ngộ.

(Xem lại bài "Ai phải trả những món nợ cũ", cùng một tác giả)

Cám ơn các bạn.

Tân Hiệp Kiên Giang ngày 01/11/2017.

Nguyễn Thiên
- ĐT: 0994488621


   OfflinePersonal Gallery of vuongquanView user's profileSend private message
bobinh




Joined: 26 Feb 2010
Posts: 191

PostPosted: Sun Nov 05, 2017 5:38 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

“Hội cờ đỏ”, nước cờ nham hiểm của đảng cộng sản
Hải Âu


(Danlambao) - Dưới chế độ cai trị độc tài của đảng cộng sản, không một nhóm, hội hay tổ chức xã hội dân sự độc lập nào được phép công khai thành lập và hoạt động. Mặc dù hầu hết các nhóm, hội, tổ chức xã hội dân sự đều đặt mục tiêu xây dựng một xã hội, một đất nước nhân quyền và phát triển. Những mục tiêu, lý tưởng cao cả ấy được cổ suý bằng tinh thần yêu nước và hoạt động trong phương châm bất bạo động. Nhưng điều đó lại khai sáng tri thức cho người dân cũng như phơi bày sự tàn độc của một chế độ thối nát. Vì thế đảng cộng sản luôn xem tất cả các tổ chức, nhóm, hội có tiếng nói bất đồng chính kiến với tư tưởng cộng sản là những tổ chức phản động. Từ đó cộng sản luôn ra sức trấn áp nhằm triệt hạ các nhóm, hội, tổ chức này bằng những thủ đoạn đê tiện.

Thế nhưng “hội cờ đỏ”, một liên minh khủng bố mới vừa công khai ra mắt trong sự bảo kê của những kẻ cầm quyền cộng sản. Đây là một tổ chức qui tụ thành phần nam, nữ, già, trẻ có tư duy cuồng đảng, cuồng Hồ. Chúng tự đặt cho mình trách nhiệm “bảo vệ tổ quốc” bằng những đợt bạo loạn, tấn công khủng bố những nhà hoạt động dân chủ, những vị chức sắc và giáo dân Công Giáo.

Kể từ tháng 4/2017, hội cờ đỏ đã nhiều lần khủng bố tinh thần các linh mục và bà con giáo dân tại nhiều giáo xứ thuộc giáo phận Vinh. Chúng tấn công giáo xứ Văn Thai, giáo xứ Đông Kiều, giáo xứ Song Ngọc. Chúng hung hãn đánh đập nhiều giáo dân gây thương tích nặng và đập phá tài sản cùng nhiều ảnh tượng Chúa, Đức Mẹ của người Công Giáo. Những việc làm của chúng đều được người dân ghi lại hình ảnh bằng camera an ninh. Thế nhưng trước những dữ liệu được người dân cung cấp cho phía côn an nhưng thành viên hội cờ đỏ không hề mất một sợi tóc trên đầu. Bởi lẽ chúng được sự bảo kê ngầm của nhà cầm quyền cộng sản.

Sau những “chiến tích” trên, công cuộc “bảo vệ an ninh tổ quốc” bằng bạo lực và sự tàn độc của những tên cuồng đảng cuồng Hồ đã nhận được sự “khích lệ” âm thầm của những kẻ cầm quyền trong đảng. Vì thế ngày 29/10/2017, “hội cờ đỏ” đã chính thức ra mắt với hơn 700 thành viên tại buổi giao lưu được tổ chức tại xóm 8 xã Sơn Hải, cách nhà thờ giáo họ Văn Thai khoảng 30 mét. Đây được xem là buổi phô trương thanh thế của một tổ chức ô hợp nhằm thách thức và khủng bố linh mục, giáo dân giáo họ Văn Thai nói riêng và giáo xứ Song Ngọc nói chung.

Hội cờ đỏ nổi lên sau vụ việc Phan Sơn Hùng cùng đồng bọn hành hung mấy người phụ nữ tại quận 2 thành Hồ. Tiếp đến là sự kiện một nhóm cờ đỏ hung hãn mang theo súng và hung khí xâm nhập nhà thờ Thọ Hoà, Đồng Nai để gây hấn với linh mục quản xứ tại đây. Nhưng điểm nóng mà chúng muốn “xử lý” chính là các giáo xứ thuộc giáo phận Vinh. Nơi đây bà con giáo dân đang vật lộn với thảm họa môi trường biển do Formosa và đảng cộng sản gây ra tại 4 tỉnh miền Trung.

Rất có thể sắp tới đây, giáo dân và các vị chức sắc Công Giáo tại giáo phận Vinh sẽ gặp nhiều bất trắc trước sự hung tàn của đám người ô hợp trong cái gọi là hội cờ đỏ. Máu có thể rơi, mạng có thể mất nhưng niềm tin vào Công Lý và Sự Thật của linh mục, giáo dân nơi đây sẽ chẳng bao giờ suy tàn. Đó chính là sức mạnh, là vũ khí để chống lại bạo tàn của cộng sản và để Hoà Bình ngự trị trên quê hương Việt nam.

Không cần nói thì ai cũng biết kẻ chủ mưu đứng sau liên minh “hội cờ đỏ” chính là đảng cộng sản. Nhưng vì sao một thể chế cộng sản với khí giới và quyền lực trong tay lại sử dụng những tên ô hợp như Trần Nhật Quang, Nguyễn Trọng Nghĩa, Lê Quỳnh Hoan, Phan Sơn Hùng…Câu trả lời thật ra rất đơn giản khi tính “chính danh” của cộng sản không cho phép sử dụng bạo lực trấn áp những người giáo dân hiền lành. Lại càng không thể dùng bạo lực một cách chính qui để trấn áp những nhà hoạt động xã hội bất bạo động. Vì thế việc sử dụng thành phần ô hợp trong “hội cờ đỏ” là một chính sách ném đá giấu tay của cộng sản với mục đích khủng bố những tiếng nói bất đồng.

Điểm nữa là vấn nạn tham nhũng và những cuộc chiến quyền lực trong đảng cộng sản đang gây ra sự khủng hoảng ngân sách trầm trọng. Vì vậy việc sử dụng những kẻ ngu muội trong “hội cờ đỏ” sẽ giúp cộng sản giảm chi phí đáng kể so với lực lượng chính qui. Cộng sản chỉ cần ban phát cho chúng chút danh tiếng cùng vài khoản chi phí cho việc tụ tập là có thể khiến chúng lên đồng đánh đập, hủy hoại tài sản của giáo dân, giáo xứ mà chúng xem là thành phần “phản động”.

Khi cộng sản sử dụng “hội cờ đỏ” khủng bố, tấn công trấn áp các vị linh mục và giáo dân công giáo, điều đó đồng nghĩa với việc bàn tay của những kẻ cầm quyền sẽ không vấy máu nhân dân. Cộng sản phủi tay bằng cách dùng dân đánh dân càng minh chứng cho sự thâm độc, tàn ác của những kẻ cầm quyền. Tuy nhiên âm mưu nham hiểm của đảng cộng sản sớm muộn sẽ vấp phải những tác hại cực kỳ nghiêm trọng. Một con dao hai lưỡi có thể gây tổn thương cho chính đảng cộng sản và “hội cờ đỏ”.

Những tên tham gia “hội cờ đỏ” chắc chắn là những kẻ “đáng thương” nhất trong một xã hội bị cộng sản tuyên truyền bằng sự gian dối. Một ngày nào đó, chính cộng sản sẽ triệt hạ chúng vì đối với cộng sản, ngoài đảng mafia đỏ thì không thể có một tổ chức nào được phép tồn tại. Dù cho tổ chức đó được tạo ra từ những thủ đoạn nham hiểm của cộng sản. Và một ngày nào đó khi cộng sản sụp đổ thì người dân sẽ truy tìm những tên trong “hội cờ đỏ” khát máu cuồng cộng, cuồng hồ để thanh toán. Bài học “hồng vệ binh” từ người bạn vàng Trung cộng vẫn còn đó để những kẻ trong “hội cờ đỏ” rút ra cái nhìn đúng đắn trước khi quá muộn.

31/10/2017
Hải Âu


   OfflinePersonal Gallery of bobinhView user's profileSend private message
khieulong



Age: 70
Joined: 02 Jun 2007
Posts: 3342

blank.gif
PostPosted: Thu Nov 09, 2017 4:26 am  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Chính sách siết cổ mạng Internet: cha sao con vậy...
Người Quan Sát


(Danlambao) - Luật an ninh mạng của Tàu cộng có hiệu lực vào ngày 1 tháng 6 năm 2017. Đây là kết quả của chủ trương có từ năm 2010: "trong lãnh thổ Trung Quốc, Internet là chủ quyền của Trung Quốc" và luật mới này xem như đã biến hệ thống điện toán toàn cầu sử dụng tại Tàu trở thành hệ thống điện toán toàn... Tàu.

Chỉ 5 ngày sau, ngày 6-6-2017 Bộ Công an CSVN cho ra lò ngay Tờ trình Dự án Luật An ninh mạng để theo đúng bài bản của quan thầy Bắc Kinh.

Trong Dự thảo Luật An ninh mạng lần 4 của công an, nổi bật là Khoản 4, Điều 34 - Bảo đảm an ninh thông tin mạng: Các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, internet tại Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam, có giấy phép hoạt động, đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng Việt Nam trên lãnh thổ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Điều 34 này của Việt cộng là sao bản Điều 37 của Tàu cộng: Thông tin cá nhân và dữ liệu quan trọng thu thập và tạo ra bởi các nhà khai thác cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng ở Trung Quốc phải được lưu trữ trong nước...

Luật an ninh mạng của Tàu cộng - Điều 39 cũng cho phép "Các cơ quan nhà nước tiến hành kiểm tra tại chỗ các rủi ro bảo mật cơ sở hạ tầng thông tin..." Điều khoản này quy định nhà nước có toàn quyền thanh tra hoạt động mạng của mọi công ty và từ đó tiếp cận với dữ kiện được lưu trữ tại chỗ của các máy chủ. Khi được yêu cầu, các công ty phải hợp tác với cơ quan điều tra tội phạm hoặc điều tra an ninh để các cơ quan này truy cập vào dữ liệu và có những "hỗ trợ kỹ thuật".

Do đó, nếu áp dụng điều này tại Việt Nam thì mọi dữ kiện của người dân được lưu trữ trong Google, Facebook, Viber, Skype... đều nằm trong tay hệ thống cai trị.

Một điều khác mà công an CSVN cũng sẽ bắt chước đó là Điều 46 của luật an ninh mạng Tàu: Cá nhân, tổ chức phải có trách nhiệm đối với việc (những người khác) sử dụng mạng lưới của họ.

Có nghĩa là khi cần, nhà cầm quyền có thể suy diễn và quy kết một bài viết / clip / status trên một trang FB, blog cá nhân, YouTube là mang tính hoạt động chống đối nhà nước và do đó FB hoặc Google hay YouTube phải có trách nhiệm pháp lý trong việc loại trừ trang cá nhân đó (thay vì chỉ yêu cầu / khiếu nại các công ty này phải gỡ bài như hiện nay).

Bổ xung cho Điều 46 là Điều 76. Luật an ninh mạng của Tàu cộng định nghĩa "cá nhân, tổ chức" bao gồm chủ nhân, quản trị của hệ thống mạng lẫn mọi thành phần cung cấp dịch vụ Internet cho người dùng. Với định nghĩa này, một đại lý nhỏ hay một chủ trang FB, Blog phải chịu búa liềm của đảng nếu một bạn đọc nào đó post một status, comment không vừa ý đảng và đảng muốn dùng đó làm lý cớ để "có biện pháp" với người chủ trang.

Mục tiêu của tất cả những biện pháp kiểm soát mạng xã hội được diễn giải ở Điều 31 của luật Tàu cộng - Hoạt động an ninh cho cơ sở hạ tầng thông tin quan trọng. Không thể khác, dự thảo luật của Việt cộng cũng có ngay Điều 9 - Hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia. Tất cả đều mang danh nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia để xiết cổ Internet và kiểm soát người sử dụng hệ thống điện toán toàn cầu.

Nếu bạn muốn biết "hình thù" sau cùng của Đạo luật An ninh mạng của Việt cộng thì hãy vào đây để xem đạo luật của Tàu cộng:

https://www.chinalawtranslate.com/cybersecuritylaw/?lang=en

Bảo đảm rồi chúng sẽ không khác gì nhau lắm.

Vì cha sao thì con sẽ phải vậy.

Và Internet / Tự do thông tin là kẻ thù của mọi chế độ độc tài.

08.11.2017

Người Quan Sát


Scorpio Gender:Male Pig OfflinePersonal Gallery of khieulongView user's profileSend private message
thienthanh



Age: 60
Joined: 07 Jun 2007
Posts: 3118

blank.gif
PostPosted: Sat Nov 11, 2017 5:36 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

QUÂN TỬ VÀ KẺ TIỂU NHÂN

(Huy Phương)



Trong “Bên Thắng Cuộc,” tác giả Huy Đức ghi lại lời thân phụ ông, di cư vào Nam từ năm 1954: “Chưa có thời nào mà bắt người thua trận bị tù hàng chục vạn như thời Cộng Sản. Các tay này không biết lòng dân là thế nào sao?…
Thêm vào đó, cái ngỡ ngàng khó chịu nhất là dân miền Nam, thấy mình không phải là người “được giải phóng,” mà là “người thua trận,” bị khinh miệt, bị làm tình làm tội, đối xử không ra con người.
Sau đây là nguyên văn lời thân phụ Trần Đĩnh, nói về sự tùy tiện đối xử của một “anh bộ đội” đối với một người dân bình thường, trong vùng mới được “giải phóng:”
- “Bố đi bộ về đến đầu phố thì bị một anh bộ đội cầm súng gác giữ lại hỏi đi đâu mà nhanh thế. Bố nói tôi già nên muốn mau về nhà nằm.
– Không được, đứng nghiêm năm phút!
Bố lại ngỡ như thuở bé đi học đứng nghiêm là quay mặt vào tường nên quay vào tường thì anh ấy lại vặn sao quay mặt đi? Trốn giáo dục à? Lại quay lại nhìn thiên hạ qua lại nhìn mình. Đứng đã ngán lại phải nghe loa ca ngợi chiến thắng, phân tích chiến thắng…”
Người lính của phe thắng trận có thể hành xử như thế với một người dân vô danh hay sao, còn đâu là chuyện thu phục nhân tâm? Suốt 42 năm nay, rõ ràng miền Bắc chiếm được đất đai, xóm làng, thành phố nhưng không hề chiếm được lòng người. Ngay trong những ngày đầu trong trại tập trung mà Cộng Sản đặt tên là trại “học tập cải tạo,” những người thất trận đã cảm thấy bị đối xử bởi một lũ mọi rợ, thất học.
Từ sĩ quan cho đến một vị tướng lãnh miền Nam khi gặp bọn cai tù (tên gọi là cán bộ vệ binh hay quản giáo,) đều phải đứng nghiêm, chào kính, nếu cần nói, phải dùng tiếng “thưa cán bộ!” Khi ra trại tù đi làm lao động, hay lúc trở về, đoàn tù miền Nam, khi qua cổng, có tên vệ binh mặt búng ra sữa, đang ngồi trên chòi gác, đều phải dở nón mũ ra, có khi cao hứng, những tên lính gác này còn bắt tù bỏ cả kính ra, dù là kính cận thị.
Ngày mới đi trình diện để tập trung lên xe đi vào trại tù, vì ác cảm với giới trí thức, một người bạn tôi đã bị một Việt Cộng lột cặp kính cận thị của anh, vứt xuống đất và đạp nát. Uất hận tận cùng, nhưng trong thế “chim lồng cá chậu,” ngườisĩ quan miền Nam đành nuốt hận vào lòng.
Theo cuốn hồi ký của một tác giả cựu sĩ quan miền Nam, tại trại Đá Bàn, Khánh Hòa, một vệ binh oắt con có sở thích bệnh hoạn là vặt râu một ông già tù binh. Người tù khốn khổ này chỉ biết khóc!
Không biết ai đã dạy dỗ những người “lính cụ Hồ” có thái độ như vậy và vì sao cấp trên của họ lại nhắm mắt làm ngơ trước những thái độ mất nhân tính như thế?
Chuyện trả thù cũng rất dễ hiểu, như nhà văn miền Bắc, Tạ Duy Anh, đã viết: “Niềm căm thù kẻ hạnh phúc hơn mình bốc lên ngùn ngụt trong ngực mình… Giết người lúc ấy sao thấy sướng thế!” (Đi Tìm Nhân Vật, tiểu thuyết, NXB Văn Hóa Dân Tộc, 2002.) Thì ra mình giết nó, hành hạ nó, vì nó hạnh phúc, giàu có, sung sướng hơn mình. Điều này có thể rất dễ hiểu khi Cộng Sản miền Bắc đánh tư sản miền Nam, bỏ tù người miền Nam, lấy nhà cửa, tài sản, đổi tiền của người miền Nam không tiếc tay. Tất cả những việc này đều nằm trong một hệ thống trả thù có quy mô.
Sự thật đã ghi lại như một toán Biệt Kích Dù 81 đã buông súng đầu hàng vẫn bị bắn và chôn trong một cái giếng sâu hiện nay chưa tìm ra dấu vết. Tại Hậu Nghĩa nhiều sĩ quan chỉ huy đã bị xử bắn, nhân viên cảnh sát bị nấu nước sôi dội lên đầu. Trong “Hồi Ký Dang Dở,” Ông Dương Hiếu Nghĩa cho biết: “Ngay tại tỉnh Vĩnh Long, các ông cai tổng Nguyễn Văn Dần, Nguyễn Văn Xôm, Nguyễn văn Thêm đều bị họ kết án là “có tội với nhân dân” mà không thông qua một tòa án nào, và bị hành quyết ngay khi bị bắt, bằng vũ khí thô sơ như búa, mã tấu…
Không nói lời gian dối, chúng tôi xin ghi lại đây danh sách của những viên chức tình báo cao cấp của VNCH, sau tháng 4-1975 bị đưa ra Bắc và bị bức tử. Sau khi được đưa đến trại tù Hoả Lò làm việc, được “bồi dưỡng” một tô phở, về đến trại, ói máu ra mà chết trên tay anh em:
– Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu, Tư Lệnh Cảnh sát Quốc Gia (nguyên Tư Lệnh Phó) người thay thế Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình.
– Đốc Sự Nguyễn Phát Lộc, Đặc Uỷ Trưởng Phủ Đặc Uỷ Trung Ương Tình Báo (thay TT. Nguyễn Khắc Bình.)
-Ông Nguyễn Kim Thúy, Giám Đốc Nha Nghiên Cứu Phủ Đặc Uỷ Trung Ương Tình Báo.
– Đại Tá Dương Quang Tiếp, Phụ Tá An Ninh Tình Báo Phái Đoàn Liên Hợp Quân Sự 2 Bên.
– Đại tá Nguyễn Văn Học, Đặc Trách Tình báo và Phản tình Báo Nha An Ninh Quân Đội VNCH.
Riêng trường hợp Đại Tá Lê Khắc Duyệt, Sĩ Quan Tình Báo Cao Cấp phục vụ tại Tổng Nha Cảnh Sát, được bà con bên kia mách nước là phải lo lót để khỏi ra Bắc, may ra còn có xác mà đem về chôn. Hai năm sau, ông qua đời tại tại Sài Gòn, cũng bị ngón đòn “trả thù” như các chiến hữu của ông bị đưa ra Bắc!


Tại các bộ Chỉ huy CSQG tỉnh, các trưởng F. (tức Phụ tá Cảnh sát Đặc Biệt, đặc trách Tình Báo), phần lớn là cấp Uý, đều bị tập trung 17 năm, nếu không có sự can thiệp của Hoa Kỳ qua chương trình định cư cho những người bị tù “cải tạo,” sẽ chết mòn trong các trại tù miền Bắc!
Đó là chuyện trả thù người sống, với người chết chúng cũng chẳng buông tha.

Ngay khi Cộng Sản vào Sài Gòn, ngày 3 tháng 5, Nghĩa Trang Quân Ðội Hạnh Thông Tây, Gò Vấp đã bị Cộng Sản Bắc Việt dùng xe ủi đất san bằng hết ngay chiều ngày hôm đó. Tại Vĩnh Long, riêng ngôi mộ của Trung Úy Dù Nguyễn Văn Ngọc, dù đã chết từ hơn một năm trước, vẫn bị họ đào lên, đưa cả quan tài ra giữa chợ Ngã Tư Long Hồ để cho phá nát bằng cốt mìn (Hồi ký Dang Dở).

Sau khi chiếm miền Nam, CSBV phá tượng “Tiếc Thương” mang đi, xem nghĩa trang này như một nhà tù, bị canh gác, rào kẽm gai, và không ai được thăm viếng, di dời phần mộ ra khỏi đây. Trong gần 30 năm, nghĩa trang thành nơi hoang phế, quạnh hiu.

Chúng ta dược biết rằng, năm 2015, Ukraine đã tháo dỡ gần 140 tượng đài của Liên Xô và chính phủ Ba Lan có kế hoạch hạ bỏ khoảng 500 tượng đài Liên Xô, kẻ thù ngày trước, nhưng không đụng đến tượng đài ở các nghĩa trang, nơi an nghỉ của những người lính Xô Viết.
Vẫn theo nhà báo Huy Đức, thời Đỗ Mười vào Nam đánh tư sản mại bản, trong một cuộc họp mật, đích thị Đỗ Mười đã hò hét: “… Chúng ta phải róc thịt chúng ra!”

Theo tài liệu, kế hoạch trả thù X.1 do Đỗ Mười đề xuất theo kiểu Khmer Đỏ, thì sĩ quan “nguỵ” từ Trung Úy trở lên, công chức miền Nam từ cấp Chánh Sự Vụ phải bị tử hình.
Người ta đã có lần so sánh tháng Tư lịch sử của nước Mỹ (4-1865) và tháng Tư định mệnh của Việt Nam (4-1975.) Binh sĩ miền Bắc kính cẩn chào khi tướng Robert E. Lee cỡi ngựa đến nơi ký hiệp ước đầu hàng. Không có tiếng reo hò, nổ súng vui mừng của người thắng trận. Binh sĩ miền Nam không bị coi là quân đội phản quốc.. Sĩ quan miền Nam không ai bị đi tù. Bên thắng trận không đụng tới hoặc làm phiền hà đến họ. Kỵ binh thất trận được quyền mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy làm ăn.
Nhưng đó là Hiệp Ước của Những Người Quân Tử (Gentleman’s Agreement) của hơn 100 năm trước, nó không có thể có trên đời này với những kẻ tiểu nhân hôm nay.

Huy Phương
(nguồn: http://www.voatiengvie t.com/)


Capricorn  Monkey OfflinePersonal Gallery of thienthanhView user's profileSend private message
dailien



Age: 68
Joined: 03 Jun 2007
Posts: 2263

blank.gif
PostPosted: Mon Nov 13, 2017 3:43 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Donald Trump dưới con mắt cái đầu và trái tim
của một kẻ luôn tự diễn biến, tự chuyển hóa là... tớ!

Tô Hải


(Danlambao) - Bài viết nhân ngày 11/11/2017, Facebook đã nhắc cho mình biết: 11/11/2016 mình đã viết: “Nhiều nhân vật nổi tiếng phản đối, thậm chí dọa sẽ rời nước Mỹ sau khi Trump thắng cử”.

Câu hỏi đầu tiên tớ tự đặt ra cho tớ là: Chuyện gì đã xảy ra sau khi vợ chồng Trump thăm nước Tầu của Vua Tập? Và tớ đã tìm ra cách trả lời như sau:

Với tớ Donald Trump là một tổng thống “không giống ai” so sánh với mọi thứ tổng thống khác ở trên đời. Đặc điểm này đã được nói đến nhiều trên mọi báo chí thế giới cũng như ngay trong phát biểu của hàng triệu công dân Mỹ bình thường. Nhưng ông lại được lòng đa số “người Mỹ yêu nước Mỹ” với cái tư duy cơ bản không thể đổi thay. Đó là: Tất cả mọi đường lối, mọi chủ trương chính sách, mọi hành động đều phải Vì Nước Mỹ Trước Đã! (America first)!

Đây là giải thích rõ ràng nhất cho sự thắng cử của ông trước Hillary Clinton và trước sự ủng hộ... ngay của tớ! Chả thế mà ngay từ những ngày đầu Donald Trump nhậm chức, là một người già cổ điển, nhưng luôn mong có sự thay đổi, tớ đã có những bài viết với nội dung: Thông tin về mọi sự “không bình thường” của cái ông tổng thống 71 tuổi này! Đặc biệt với ba anh cộng sản chuyên “bẽm mép ăn người” phen này chắc sẽ lộ mặt! Tớ luôn có ý kiến: “Đừng kết luận vội! ”, hãy “wait and see”! Tớ cho là: với Trump, thì cái trò đu giây hay lợi dụng đối tác này nọ (chiến lược, toàn diện) để kiếm chác một cách lừa dối mà vẫn cứ “chơi cha người ta”, tự cho mình là đúng đắn, ưu việt nhất thế giới... sẽ không được nhắm mắt cho qua mãi đâu! Cái kiểu tuyên bố là “kinh tế thị trương” yêu cầu công nhận cho “kinh tế thị trường đầy đủ”... nhưng dấu béng đi cái đuôi “XHCN...” và đặc biệt nhất “kiên trì đi theo quy luật tất yếu mà ông Mác, ông Lê đã vạch ra” thì chỉ “nói riêng” với hơn 90 triệu dân Anamits mà thôi! Với Trump, sẽ đừng hòng “hách xì xằng” nữa là cái chắc! Vì ngay đối với TPP, cái bánh to và lợi cho các nước TP (Transpacific-partners), Trump cũng... xin kiếu vì ông đã rõ trước tình hình sẽ bị thiệt thòi về làm ăn buôn bán với nước ngoài như với Tàu cộng, vì “Nước Mỹ sẽ có hại nhiều hơn có lợi”. Đặc biệt về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, ở Triều Tiên, ông là người đã từng lớn tiếng tuyên bố: “Đừng đánh giá thấp chúng tôi! Đừng đặt chúng tôi trước sự thử thách! Mặc cho những tội ác mà các vị đã phạm phải chống lại Chúa và Con Người, chúng tôi vẫn muốn mở ra một con đường tốt đẹp hơn...” (tạm dịch từ Le Monde 9/11/2017).

Và còn nhiều điều cảnh cáo với bọn N.M.E (Non market economy - kinh tế phi thị trường), với bọn làm hàng nhái, hàng giả, bọn ăn cắp bản quyền... tới mức nhà bình luận Carrie Gracie phải viết về tương lai APEC trên BBC như sau: “Một tuần lễ với những nghi thức kỳ quặc cuối cùng của một thế giới đang tàn lụi giống như việc sắp xếp lại ghế ngồi trên boong tầu Titanic, yên bình trước cơn bão!” Nghĩa là, theo dự đoán của nhiều nhà bình luận thì: TPP mà Trump còn xin kiếu thì APEC Trump chỉ đến để lớn tiếng America First! rồi “gút bai” mặc ai cứ cốp cứ kiếc (cooperation)! Ấy là chưa kể trước khi đến APEC 2017, Trump đã ký hàng loạt sắc lệnh kiểm soát chặt chẽ việc nhập cư nước Mỹ, ảnh hưởng nhỡn tiền đến sự trục xuất hàng ngàn người Việt. Và ngay khi đến VN, ông đã không nhận đến dự lễ “hoàn thành việc khai quang chất dioxin ở sân bay Đà Nẵng và để bà Melanie ở lại Trung Quốc đi thăm Vạn Lý Trường Thành, vườn thú và vườn trẻ ở Bắc Kinh, trong khi ông đi VN và Philippines!?

Image
Thấy cảnh đế vương của Tập chẳng còn tí gì
là cộng sản Trump chúc mừng 2 ta "cùng vĩ đại"


Ấy thế mà sau một tuần qua Nhật, sang Hàn rồi tới Tàu thì bỗng dưng Trump đổi “tông” (tone) trong cách ăn nói và đổi luôn “giọng lưỡi” đối với kẻ tưởng như khó chung một trời! “Thắng lợi chính trị vĩ đại” là lời chúc mưng hiếm có đầu tiên mà Trump dành cho “Tập đại vương” mà chắc chắn ông đã nhận ra qua cuộc biểu dương sức mạnh huyền bí của Tử Cấm Thành và quyền uy của một “Đại Vương Đỏ” mang danh... “Cộng Sản kiểu mới”! Sau đó là hàng loạt tư duy mới toanh như “vĩ đại cùng nhau”, ”lãnh đạo cùng nhau”, đủ không gian để hai bên cùng phát triển, đặc biệt là “chuyện cũ nay không nhắc tới để những người đã làm ra nó phải tự lo và hành động”, đến nỗi Harry Kreijsa gọi là “Trò chơi... Tổng = Không” (Vietstudies).

Có thể tóm tắt toàn bộ chuyện “xí xóa chơi lại từ đầu” của Trump bằng câu nói này của ông ta: “Thâm thủng mậu dịch với Trung Quốc hàng trăm tỉ đô-la thật là kinh khủng (theo T.C. Thống Kê Trung Quốc thì chỉ riêng 10 tháng đầu năm 2017 đã lên tới 223 tỉ đô-la). Các chính quyền trước đã cho phép (?) tình trạng này xảy ra (?) vô trật tự. Nhưng tôi không trách Trung Quốc, chúng tôi đang bàn với nhau không để lặp lại những sai lầm trong quá khứ!...” Không có những “tự diễn biến”của ông ta, làm sao có được những lời nói “mất lập trường trùm tư bản” đến thế ở cái nơi mà ai cũng dự đoán sẽ rất chi là “đối đầu và căng thẳng”!

Té ra, từ những nhận thức hoàn toàn mới của nhiều nhà chính trị lớn; phải coi nước Tàu và Việt là hai nước tưởng là cộng sản nhưng không phải dzậy. Họ là tư bản! nhưng là “tư bản hoang dã” theo cựu ngoại trưởng Mỹ. Cho nên cần thiết phải tạo điều kiện cho họ hòa nhập!

Và theo tớ, không có cuộc viếng thăm Trung Quốc chưa từng có, sau những cuộc thăm thú Tử Cấm Thành và những lời hứa hẹn “cùng lãnh đạo” thế giới, những nhận thức mới về Tập đại vương, làm gì có những “thìa nước đường” chìa ra cho người em Việt bé tí mà đồng chí hướng Việt Nam cơ chứ! Đại loại:

“Vào khoảng năm 40 sau công nguyên, Hai Bà Trưng đã tiên chinh đánh thức tinh thần dân tộc của người dân trên mảnh đất này. Đó là lần đầu tiên người Việt Nam đứng lên vì nền độc lập và niềm tự hào dân tộc”. Hoặc: “Cuối cùng, chúng ta đừng quên rằng, trên thế giới có rất nhiều nơi chốn, nhiều ước mơ và nhiều con đường. Nhưng, trên khắp thế giới sẽ chẳng nơi nào giống như nhà mình. Chính vì thế, vì gia đình, vì quốc gia, vì tự do, vì lịch sử và vinh danh Chúa, hãy bảo vệ ngôi nhà của chúng ta và hãy yêu quý ngôi nhà của chúng ta ngày hôm nay và cho muôn đời sau”. Xem toàn văn ở đây http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-41958781)

Không một câu nào nói đến nhân quyền, không một ý nào đến những vụ bắt giam vì chính kiến đối lập, những vấn đề mà ngay báo chí Mỹ cũng ví là mission impossible (nhiệm vụ bất khả thi!) khi đề cập đến những lá thư của con Mẹ Nấm, của Hòa thượng Thích Không Tánh!

Mọi thỉnh nguyện thư, mọi tố cáo về việc tăng cường đàn áp người dân như danh sách người bị bắt trong năm 2017 đều sẽ chắc chắn chẳng có hồi âm (*) Mãi tới lúc ông Trump đã ngồi dự yến tiệc ở Philippines, mới thấy bản “tuyên bố chung” được công bố, trong đó có đúng một câu “Lãnh đạo 2 nước ghi nhận việc bảo đảm và thúc đẩy quyền con người!” Hết! Nghĩa là vừa lòng cả ba bề bốn bên vì hiểu thế nào và thực thi thế nào thì... tùy pháp luật của mỗi nước!

Cuối cùng là cuộc thăm chính thức VN của Trump nói là 2 ngày 11 và 12/11/2017 nhưng sự thật thì... chưa được 24 giờ! Tất cả các thứ lễ nghi, duyệt binh, chào cờ... cũng như hội đàm với chủ tịch nước, thủ tướng, lại có thêm cuộc viếng thăm chớp nhoáng Tổng bí Trọng, chẳng tuyên với bố gì đều... gói gọn trong có một buổi sáng 12/11! Đến chiều 12/11 tớ mới té ngữa người ra khi biết: Cả buổi chiều đã dành cho cuộc đón tiếp của vua Trọng với Tập đại vương, có bắn cà nông, duyệt binh rất chi là oai phong lẫm liệt! Thảo nào cuộc họp báo nhoáng nhoàng nhoàng sáng 12 với hơn một ngàn nhà báo cả trong lẫn ngoài nước chỉ là để thông báo rồi chụp ảnh và quay phim rồi... giải tán! Ngay hai vị thông báo thì cũng chỉ chung chung, qua loa nên chẳng có vấn đề gì được đến nơi đến chốn. Quá nhiều chữ “sẽ” thậm chí trả lời nhà báo như đùa! Ví dụ khi nghe ngài Trump tuyên bố sẽ là “trung gian hòa giải” tranh chấp ở Biển Đông thì phóng viên Justin Sink, thông tín viên của Nhà Trắng đã hỏi lại thì Trump nửa đùa nửa thật “Tôi là người hòa giải và làm trọng tài rất tốt mà!”. Rồi giải tán vì chỉ có một buổi sáng mà còn phải sang phủ thủ tướng rồi tới cho có mặt tại trụ sở Trung Ương Đảng. Chả biết ăn uống nghỉ ngơi ra sao mà tới 12g30 có thể lên máy bay thẳng hướng Philippines. Chẳng có một sự gây cản trở, biểu tình, biểu tiếc gì phản đối hay ủng hộ... trừ có vụ “Lady Gaga VN” tức ca sĩ Mai Khôi, được Obama tiếp, dám ra giữa đường giơ cao một khẩu hiệu rất bẩn thỉu: “Trump, tôi đái vào ông!” Cô này thế là đã tạo công ăn việc làm cho lực lượng bảo vệ an ninh đã chuẩn bị suốt cả tháng để “không thể xảy ra bất cứ sự cố đáng tiếc nào” cho các quan khách ra tay... tóm cổ về đồn rồi... thả không kèn không trống!

Đáng đồng tiền bát gạo cho nhà cầm quyền CSVN, có lẽ chỉ là những bản ghi nhớ (memorandum) “sẽ” mua máy bay, dầu khí, ô-tô... này khác nhưng tất cả đều chưa thành hiệp định!

Image
Với chú em VN, chỉ cái bản ký tắt này cũng đủ lãi quá rồi


Và cuối cùng, cái mà nhân dân VN chờ đợi nhất là Trump lên cho vài tiếng về tình trạng nhân quyền ngày càng tệ ở VN thì... tìm mãi cũng chẳng có lấy nửa lời!!!

Mới đầu thì tớ lại thấy chán cái bác Trump phát biểu “phứa văng mạng” của năm trước. Nhưng nghĩ lại tất cả những gì bác ấy đã nếm trải qua chuyến đi này, nhất là khi đến Trung Quốc, trực tiếp với đại vương họ Tập và thấy được mọi sự phát triển của cái “cường quốc kinh tế thứ hai” này, bác ấy đã tỉnh ngộ ra là họ đâu có một tí ti gì là cộng sản! Thậm chí còn có cái họ sẽ vượt luôn cả người Mỹ nữa! Vậy chi cho bằng hãy vĩ đại cùng nhau, hãy cùng nhau lãnh đạo cái thế giới này nếu họ chịu sửa mấy cái điểm xuất siêu và ngăn chặn hàng Mỹ vô cái biển người mênh mông sẽ hơn 2 tỉ người này những năm sắp tới! Vả lại cái “Giấc mộng Trung Hoa” của họ có trước cái “America first” của Mỹ mà! Đối với Trung Quốc chuyển từ thù thành bạn cùng nhau phát triển cùng nhau lãnh đạo thế giới còn được thi đối với VN, một tỉnh lẻ của Trung Quốc, thì có là cái thá gì mà phải gây sự để các ông vua nhỏ này phải mất lòng! Bạn của bạn cũng là bạn của chung mà!

Image
Thiếu bà xã, mọi sự bỗng tự nhiên nhanh chóng như chớp để mau còn gì


Tớ phán đoán sự “tự chuyển hóa”, “tự diễn biến”của Donald Trump bằng cách biện chứng theo kiểu “tự chuyển hóa”, “tự diễn biến” của tớ! Như vậy có đúng tí nào chăng các friends thân yêu?

(*) Kể từ đầu năm 2017, 25 nhà hoạt động ôn hòa đã bị truy bắt, giam giữ hoặc trục xuất - một con số kỷ lục.


Tháng 1:
1. Nguyễn Văn Hóa
2. Nguyễn Văn Oai
3. Trần Thị Nga

Tháng 3:
4. Vũ Quang Thuận
5. Nguyễn Văn Điền
6. Bùi Hiếu Võ
7. Phan Kim Khánh

Tháng 5:
8. Bạch Hồng Quyền, bị truy nã
9. Hoàng Đức Bình
10. Thái Văn Dung, bị truy nã

Tháng 6:
11. Phạm Minh Hoàng, bị tước quốc tịch, trục xuất
12. Bùi Văn Thắm
13. Bùi Văn Trung

Tháng 7:
14. Trần Văn Hoàng Phúc
15. Lê Đình Lượng
16. Phạm Văn Trội
17. Nguyễn Trung Tôn
18. Trương Minh Đức
19. Nguyễn Bắc Truyển

Tháng 8:
20. Nguyễn Trung Trực
21. Trần Minh Nhật

Tháng 9:
22. Nguyễn Văn Túc
23. Nguyễn Viết Dũng

Tháng 10:
24. Đào Quang Thực
25. Trần Thị Xuân

13.11.2017
Tô Hải
danlambaovn.blogspot.com


Capricorn  Rat OfflinePersonal Gallery of dailienView user's profileSend private message
MatVit




Joined: 02 Sep 2011
Posts: 1031

PostPosted: Fri Nov 17, 2017 4:25 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top

Thế giới trong mắt Donald Trump một năm sau ngày đắc cử TT Mỹ
Tú Anh

Image

Tổng thống Mỹ Donald Trump nói về chuyến đi Châu Á. Ảnh tại Nhà Trắng, ngày 15/11/2017.REUTERS/Kevin Lamarque


« Nước Mỹ trước đã ». Lời cam kết hết lòng phục vụ quyền lợi nước Mỹ và người Mỹ đã giúp tỷ phú Donald Trump đánh bại đối thủ dạn dày kinh nghiệm chính trị Hillary Clinton trong cuộc bầu cử ngày 08/11/2016. Một năm sau, trên chính trường quốc tế, nước Mỹ bị cô đơn hơn bao giờ hết. Uy tín của Washington giảm dần, đồng minh từ Âu sang Á lo ngại Hoa Kỳ bỏ vai trò lãnh đạo thế giới tự do.

« Tôi sẽ làm việc với những quốc gia muốn làm việc với Mỹ. Tôi muốn nói với cộng đồng quốc tế điều mà chúng tôi bảo vệ trước tiên là quyền lợi nước Mỹ nhưng chúng tôi cũng đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, cùng tìm một đồng thuận chung, không xung đột, đối tác mà không đối địch ». Đây là lập luận đã đưa Donald Trump vào Nhà Trắng.

Đặt quyền lợi của Mỹ vào trọng tâm của chương trình hành động bao quát và một chính sách ngoại giao không rõ nét, tổng thống Mỹ pha trộn tinh thần dân tộc chủ nghĩa dân túy với tính khí thất thường, dễ cáu và tuyên bố thiếu chín chắn làm đồng minh hoang mang và giới phân tích Mỹ không biết đường nào mà suy đoán.

Chiến thuật « chao đảo để trị »

Sau 9 tháng va chạm với thực tế, chủ nhân Nhà Trắng tìm cách « điều chỉnh » tọa độ, ít ra là trong hình thức. Trong bài « Donald Trump và ngoại giao chao đảo », Le Monde nhận định : tổng thống Mỹ, từ sau những lời tuyên bố theo văn hóa doanh nhân, đặt lên bàn cân « an ninh quốc phòng đi đôi với tiền », không còn mấy ai là bạn ở châu Âu. Gần đây, ông đã phải trấn an châu Âu nhất là các nước Đông Âu là Hoa Kỳ trước sau như một, cùng NATO bảo vệ đồng minh trước đe dọa của Nga. Ở châu Á, Nhật và Hàn Quốc cũng được bảo đảm tương tự trước vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên. Nhưng nhìn chung, Donald Trump không thay đổi : « tâm cơ khó đoán » và vẫn « tweet » liên miên.

Liệu có thể nhận định gì về đường lối đối ngoại của Donald Trump ? Thế giới trong mắt tổng thống thứ 45 của Mỹ như thế nào ? Động cơ nào hướng dẫn các quyết định gây chao đảo của tổng thống siêu cường ?

Laurence Nardon, chuyên gia Bắc Mỹ của Viện Quan Hệ Quốc Tế Pháp IFRI phân tích :

« Trước hết, phải nói rằng, với Donald Trump mỗi tuần gây ra một chuyện náo động , giới nghiên cứu như chúng tôi không một phút giây nhàm chán. Nhưng điều quan trọng hơn hết là lần đầu tiên siêu cường lãnh đạo thế giới lại bầu một vị tổng thống dân túy, vuốt ve thị hiếu nhất thời của đại chúng bình dân : sống khép kín, tập trung vào trong bản sắc…người da trắng để tự trấn an. Vấn đề là sự lựa chọn mang tinh thần dân tộc chủ nghĩa này lại tác động đến toàn cầu với những hệ quả khủng khiếp lan đến tận các nước Trung Âu, đe dọa nước Pháp và đưa đến quyết định Brexit ở Anh Quốc…

Donald Trump là một đề tài nghiên cứu tại Mỹ và làm tấm gương đối chiếu với những gì xảy ra tại Pháp vừa lý thú nhưng cũng vừa làm xuống tinh thần do cá tính của một nhân vật không có gì thu hút. Vấn đề là với tư cách nhà nghiên cứu, chúng tôi không có quyền ngả theo bên nào, bênh vực hay chống ông Trump.

Trẻ lên năm

Khác với hai người tiền nhiệm Barack Obama và George W Bush có chính sách ngoại giao nhất quán, tổng thống đương nhiệm nổi bật với tính khí thất thường như một đứa trẻ lên năm, thay đổi như chong chóng, mỗi tuần có một đường lối khác nhau. Nhận định này của truyền thông và kể cả một số bác sĩ tâm thần chính xác đến mức độ nào ? Hư thực ra sao ? Laurence Nardon :

Về chính trị quốc tế, ứng cử viên Donald Trump vận động cử tri theo một đường lối mị dân nhưng rất nhất quán. Ông theo chủ nghĩa dân túy của phe hữu châu Âu lẫn phe tả ở Mỹ.

Dân túy cánh hữu tức là kích động dân chúng chống người nước ngoài. Về điểm này, ông Trump theo một chiều hướng nhất quán qua các lời tuyên bố kỳ thị sắc tộc, kỳ thị dân châu Mỹ La tinh, xây bức tường ở biên giới Mêhicô, ban sắc lệnh chống di dân từ các nước theo đạo Hồi tuy bốn lần bị tư pháp chận lại.

Cùng lúc, ông Trump theo chủ nghĩa dân túy của cánh tả không khác chi chủ trương của ứng cử viên Bernie Sanders đối thủ của bà Hillary Clinton . Bernie Sanders cũng kích động dân chúng bình dân chống lại một bộ phận khác , ở đây là thành phần ưu tú, thành đạt trong xã hội Mỹ. Trump cũng y như thế, kêu gọi chống lại tầng lớp chính trị gia truyền thống ở Washington, chống Wall Street tài chính, chống các đại gia tập đoàn truyền thông.

Chủ thuyết dân túy Jackson thế kỷ 19

Trào lưu dân túy, mị dân này không phải chủ trương hay do ông Trump sáng tạo. Thật ra nó bắt nguồn từ lịch sử lập quốc của Mỹ. Nhiều chuyên gia chính trị Hoa Kỳ như Walter Russell Mead, không ngần ngại nhận định « nước Mỹ sống lại thời kỳ Jackson », tên của vị tổng thống thứ 7 của Mỹ là Andrew Jackson, một chính trị gia Dân chủ rất đặc biệt, cha đẻ của chủ thuyết « dân túy co cụm » xem chính sách rộng lượng bao che các nước yếu hơn chỉ là thái độ tự đắc mà bị trói buộc với nhiều bổn phận của nước đàn anh. Cụ thể nhãn quan của Trump ra sao ? Laurence Nardon :

Chủ nghĩa dân túy vừa mang sắc thái cánh hữu pha trộn với cánh tả phát xuất từ vị tổng thống thứ 7 của Hoa Kỳ, Andrew Jackson, thuộc đảng Dân Chủ, từ năm 1829 đến 1837. Đó là hình ảnh của một dân tộc đi tiên phong, tự lập, tự cường, không cần ai, một mình chống lại mọi kẻ thù dù là thổ dân da đỏ.

Đối với ông Trump, chủ nghĩa Jackson trong chính sách đối ngoại là « nước Mỹ trước đã » đương nhiên rồi. Nói cách khác, đó là một chủ nghĩa dân tộc « co cụm », tập trung nỗ lực lo cho nước Mỹ cái đã , chứ không phải là loại dân tộc chủ nghĩa « bá quyền, bành trướng ». Theo ông Trump, Hoa Kỳ không nên tiếp tục làm « cảnh sát quốc tế bảo vệ hành tinh ». Đó là một quan điểm rõ rệt ở Donald Trump. Đồng ý Hoa Kỳ là một cường quốc « phi thường » nhưng không phải vì thế mà « xuất khẩu cái phi thường » này. Khác với tổng thống George W Bush, hãnh diện về nền dân chủ Mỹ và muốn Irak áp dụng giá trị này, tổng thống Trump không tìm cách gieo rắc ảnh hưởng đạo đức để toàn cầu noi theo.

Tổng thống Trump từng tuyên bố : một nước nào đó trên thế giới bị một chế độ độc tài cai trị thì đó không phải là chuyện để Mỹ quan tâm. Nói như ông Trump thì Saddam Hussein vẫn còn ngồi tại Bagdad và đại tá Kadhafi vẫn tồn tại ở Libya vì như thế, « thế giới ổn định hơn ».

« Thế giới » ở đây phải hiểu là « nước Mỹ ». Bởi vì theo cách diễn giải của chủ nhân Nhà Trắng, an ninh Mỹ, quyền lợi dân Mỹ hiện nay đang bị đe dọa. Do vậy, không phải vô cớ mà Donald Trump bổ nhiệm những tướng lĩnh kinh nghiệm ở bộ Quốc Phòng làm cố vấn an ninh… và đi đến đâu ông luôn đòi hỏi đối tác phải « cân bằng cán cân thương mại » với Mỹ.

Chuyên gia Laurence Nardon phân tích ý nghĩa « nước Mỹ trước đã » theo quan điểm Trump :

Theo đúng chủ nghĩa dân tộc của tổng thống thứ 7 của Mỹ thì lính Mỹ phải rút hết về nước thay vì bố trí khắp nơi bảo vệ an ninh quốc tế. Tuy nhiên, sự thật không phải như thế. Khi xảy ra bất ổn tại một nơi nào đó mà đe dọa trực tiếp đến an ninh của công dân Mỹ hay nước Mỹ thì sao ?. Đối với Donald Trump, có hai lãnh vực Mỹ phải dấn thân : thứ nhất là chống khủng bố. Nước Mỹ đã bị ba vụ thảm sát mà thủ phạm tự xưng là chiến binh của Daech, gần đây nhất là vụ khủng bố ở New York ngày lễ Halloween 31/10/2017.

Đối với Donald Trump thì những vụ khủng bố này biện minh cho thái độ dấn thân của Mỹ trong lãnh vực quân sự. Ông tiếp tục chính sách can thiệp của Barack Obama trong Liên minh quốc tế chống Daech ở Irak và Syria.

Lãnh vực thứ hai mà chủ nghĩa dân tộc theo mô hình Jackson buộc Donald Trump phải hành động là bảo vệ quyền lợi của tầng lớp bình dân và trung lưu ở Mỹ bị mất việc làm do hãng xưởng dời sang các nước có nhân công rẻ. Đó là trường hợp Trung Quốc.

Trong suốt thời gian vận động tranh cử tổng thống Mỹ, Trung Quốc bị Donald Trump xem là kẻ thù. Nhưng không phải vì nhân quyền bị chà đạp mà vì chính sách trợ giá xuất khẩu để cạnh tranh của Bắc Kinh. Trung Quốc là thủ phạm làm nhiều nhà máy ở Mỹ phải đóng cửa. Nhiều nhà kinh tế cũng xác nhận như thế.

Bên cạnh yếu tố tiến bộ khoa học, sử dụng rô-bô thay người, xu hướng dời hãng xưởng qua Trung Quốc đã làm cho tầng lớp công nhân kém tay nghề ở Mỹ bị hy sinh.

Donald Trump tin rằng với khả năng quân sự và kinh tế vượt trội, nước Mỹ đủ mạnh để tự làm theo ý mình. Do vậy, chủ nhân Nhà Trắng xem nhẹ vai trò của các nước đồng minh. Trong khi đó, người tiền nhiệm cùng đảng Cộng Hoà, George W Bush, cho dù trong hoàn cảnh nào, cũng luôn xây dựng một liên minh rộng rãi.

Mời quý thính giả theo dõi tiếp lần sau với bài « Donald Trump một nhà chính trị tâm cơ khó lường ».


   OfflinePersonal Gallery of MatVitView user's profileSend private message
MatVit




Joined: 02 Sep 2011
Posts: 1031

PostPosted: Sun Nov 19, 2017 6:23 pm  Post subject:  (No subject) Reply with quoteBottom of PageBack to top


Image

Chuột chưa chết, Bình đã vỡ
Mai Hữu Tín


(Danlambao) - Chia rẽ trầm trọng trong hàng ngũ lãnh đạo của ĐCSVN không phải là điều mà ai cũng nhận thấy. Qua hội nghị APEC lần này, bề ngoài, ai cũng cho rằng, nước chủ nhà Việt Nam đã thành công trong việc giới thiệu và trình ra với thế giới hình ảnh của một nước Việt Nam đang lên, văn minh, tiến bộ, sẵn sàng hội nhập và ĐCSVN là một đảng lãnh đạo toàn diện, đoàn kết và hợp lòng dân. Thế nhưng, nhìn cho rõ, sự rạn nứt trong thượng tầng lãnh đạo dù được ông TBT dùng kỹ xảo để che đậy, như bằng cách ra lệnh kết đoàn ngũ rầm rộ đi thăm và kỷ niệm cuộc CMT10 Nga, ngay trước khi hội nghị diễn ra nhằm mục đích trưng bày với thế giới sự lãnh đạo thống nhất và đoàn kết trong DCS, cũng không thể che đậy sự cách biệt và rạn nứt to lớn ngay trong cách thể hiện của 3 vị lãnh đạo cao nhất: Tổng Bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch nước.

Sự niềm nở có giới hạn của ông TBT Nguyễn Phú Trọng đối với lãnh đạo của các nước và cường quốc không nằm trong quỹ đạo và ảnh hưởng của chủ nghĩa CS, như Mỹ, Canada, Úc, Nhật, đã hoàn toàn ngược lại với cách tiếp đón niềm nở, nắm tay thân mật một cách quá mức của ông TT Nguyễn Xuân Phúc, một người tiếp cận nhiều và công du nhiều ở các nước Tư bản theo Hoa Kỳ.

Và hành động dẫn bè đoàn đi kỷ niệm CMT10 Nga và 21 phát đại bác dành cho Tập của ông Nguyễn Phú Trọng một lần nữa lại trái hẳn với sự lạnh nhạt của ông TT Nguyễn Xuân Phúc với lãnh đạo của hai nước Nga và Trung Quốc, Cả hai việc này, vô tình lại làm rõ sự cách biệt về quan điểm của hai khuynh hướng thân Nga, Trung quốc, và thân Mỹ, Phương Tây ngay trong ĐCSVN.

Trong phạm vi bài viết này, tác giả không tìm cách biện giải cho luận điểm này, liên quan đến mục đích mà mọi phe trong ĐCSVN mưu tìm qua việc lợi dụng sự kiện APEC được tổ chức tại VN, mà chỉ muốn làm nổi rõ mâu thuẫn nội bộ trầm trọng ngay trong ĐCSVN và câu hỏi: Vì sao ông Trần Đại Quang lại trở nên quan trong dù: Chủ tịch nước chỉ là một "hữu danh, vô thực"?

Bài viết "Nguyễn Phú Trọng nhìn từ Tập Cận Bình" của nhà báo Nguyễn Chí Dũng trên BBC đã phân tích mục đích và ý đồ của ông TBT Trọng, mục tiêu mà ông ta nhắm tới qua chủ trương diệt trừ tham nhũng. Chiến dịch "đập chuột" của ông TBT mà mục đích chính là diệt trừ vây cánh của Nguyễn Tấn Dũng, đã phần nào đó thành công khi đưa được con chuột to nhất trở về "làm người tử tế". Nhưng chuột CS thì dễ gì mà diệt cho hết khi bản thân của chính hệ thống này, của chính cái "bình "này, lại là nơi sinh sản và nuôi dưỡng những con chuột kinh khủng đó. Con này về "làm người tử tế "thì lại có ngay con khác, trưởng thành, to lớn và đầy mưu mô xảo quyệt. Kẻ đi diệt chuột dễ dàng bị chuột giết chết như lời của ông thanh tra chính phủ - Phạm Trọng Đạt - "Chống lại có khi chúng tôi chết trước". Ngay chính bản thân của ông TBT cũng hiểu rõ điều này là không thể.
Bí lối, ý thức được xu hướng thân TQ và say mê ý thức hệ Cộng sản của nhiều người trong ĐCSVN cộng thêm mỗi quan hệ gần gũi với TQ về ý thức hệ, ông TBT bèn lợi dụng sức mạnh của láng giềng khổng lồ nhằm đạt được mục đích tối thượng của mình.

Còn người khác lại cho rằng, sự tận tụy và thái độ hết sức thân mật của ông TT NXP với lãnh đạo của các nước Tư bản như HK, Canada, Úc, v.v... lại là dấu hiệu của nhu cầu hết sức cấp thiết về... "tiền".

Nhiều tháng trước hội nghị APEC, ông Thủ tướng đã đăng đàn báo động về việc thiếu hụt ngân sách trầm trọng. Tiền đã hết, đầu tư nước ngoài sụt giảm, Việt Kiều lại ít gởi tiền về cho thân nhân, các nguồn viện trợ không hoàn lại bị cắt, bị chuyển đổi thành nợ cho vay có thời hạn. Đã vậy, TTP, hy vọng kiếm tiền, công cụ để tiếp cận các nguồn cho vay lại có nguy cơ bị "vỡ trận". Hết tiền, ông TT kêu la thắm thiết, năn nỉ WB tìm giúp nguồn tài trợ. Còn Nhà nước ra chiêu khuyến dụ Việt Kiều, xóa bỏ hận thù, đem tiền về xây dựng quê hương. Các nhà thơ, trí thức được bật đèn xanh rát họng kêu gọi hòa giải, hòa hợp Dân tộc. Làm đủ cách nhưng vẫn thiếu hụt nghiêm trọng. May mắn là có APEC, ông TT được dịp tung hết chiêu trò ve vãn, tỏ tình thân mật, niềm nở hết mức. Ông cũng nhân đây tô vẽ bản thân trở thành một nhân vật đại diện cho khuynh hướng "kỹ trị", hoặc chỉ chú trọng đến "làm ăn", kinh tế, lo kiếm tiền, hết sức thân thiện, để... "mượn tiền". Và khi thể hiện mình như một nhân vật thân thiện với giới kinh doanh, đặc biệt là HK và các nước phương Tây, ông TT đã tự đặt mình vào vị trí đối nghịch với phe của ông TBT, chọn cho mình sự hậu thuẫn của các nước này dù có thể bản thân của ông cũng chưa chắc đã muốn như vậy, nhất là khi vây cánh của ông ta trong đảng cộng sản còn chưa đủ mạnh. Ông TT cho đến giờ này không còn là một ẩn số khi nhiều người vẫn nghi ngờ rằng, chính người "tử tế" đã chọn ông làm kẻ "kế thừa".

Ông Chủ tịch nước lại là một ẩn số khác, dù rằng dư luận đang nghi ngờ ông cũng là một kẻ kế thừa khác của người "đang tử tế". Xuất thân từ ngành công an, một lực lượng mà theo đánh giá là ngang ngửa với đảng CSVN, thậm chí còn mạnh hơn phe có nhiều súng ống, đạn dược là Quân đội. Sở dĩ được đánh giá như vậy vì thời buổi này, việc sử dùng súng ống, hiện thân của bạo lực đã trở nên không còn cần thiết trong việc "Tề gia, Trị Quốc, Bình thiên hạ". Giờ công an muốn giết người thì có đủ mọi cách, không cần phải bóp cò, gây tiếng nổ lớn. Và cũng vì mọi việc diễn ra trong âm thầm, bí mật nên ông CTN xuất thân từ nơi này, trở thành một lực lượng đáng gờm trong thế chân kiềng tay ba này. Tuy nhiên, qua APEC, dù danh thì rất thuận, nhưng vai trò của ông có vẻ hết sức mờ nhạt trước những thế lực khác ngoài đảng, ngoài nước. Thậm chí, việc thủ tướng Úc cắt bỏ sự xuất hiện của ông CTN trong ảnh selfie khi đăng lại trên Facebook đã gần như tỏ thái độ xem thường ông CTN. Tin tức tình báo từ phương Tây khá chính xác. Có vẻ như số phận của ông CTN gần như đã được định đoạt từ bây giờ. Vấn đề kế tiếp sẽ là ai là người thay thế ông ta trong nhiệm kỳ tới.

Tấm hình mà truyền thông loan tải khi phái đoàn của nhà cầm quyền CSVN xếp hàng, vái lạy trước tượng đài Lenin đã bị rách toạc. Ai cũng đánh giá rằng, Việt Nam đã hưởng lợi rất nhiều từ APEC, từ kinh tế, ngoại giao, đến hình ảnh. Lợi ích thì chưa thấy, hoặc nếu có cũng chỉ một thiểu số những thương gia, những kẻ có quyền, có tiền mới có đủ khả năng tiếp cận và nhìn thấy được cơ hội kiếm tiền. Riêng với những người trong đảng CS, hơn ai hết, họ hiểu rõ, việc tiếp tục đoàn kết cùng nhau để cùng cai trị, cùng tiếp tục nắm vững quyền lực, ngồi trên đầu 90 triệu dân Việt mới là điều quan trọng sống còn. Và với sự chia rẽ và mâu thuẫn ngay từ trong thượng tầng lãnh đạo, dù có APEC hay không, vấn đề đoàn kết mà ĐCSVN coi là vấn đề sống còn sẽ tiếp tục là nỗi lo lắng thường xuyên của những nhà lãnh đạo CSVN

16.11.2017

Mai Hữu Tín


   OfflinePersonal Gallery of MatVitView user's profileSend private message
Display posts from previous:      
Post new topicReply to topic View previous topicEmail to a Friend.List users that have viewed this topicSave this Topic as filePrintable versionLog in to check your private messagesView next topic

View next topic
View previous topic
You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum
You cannot vote in polls in this forum
You cannot attach files in this forum
You cannot download files in this forum


All times are GMT

Board Security

7671 Attacks blocked
Powered by phpBB2 Plus, Artikelverzeichnis and Webkatalog based on phpBB © 2001/6 phpBB Group :: FI Theme :: Mods and Credits